VOANews.com

Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ▪VietnameseThông Tin Ðể Tiến Bộ

24 Tháng 11 2009 

Tin hôm nay:

Tin tức bằng 45 thứ tiếng
Kinh nghiệm viết văn: Viết và lách


23/10/2009

Writing
Lâu nay nghĩ đến chuyện viết lách là người ta nghĩ ngay đến tình trạng vừa viết vừa lách dưới chế độ cộng sản, ở đó, giới cầm bút, nói như Nguyễn Minh Châu, trong bài “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh họa” đăng trên báo Văn Nghệ tại Hà Nội số 49 & 50 (5-12-1987), “muốn viết một câu trung thì phải viết một câu nịnh”, “mỗi khi ngồi trước trang giấy là cùng một lúc phải cầm hai cây bút: một cây bút để viết cho người đọc bình thường, cho đời, một cây bút khác viết cho đạo, lo việc che chắn, viết cho lãnh đạo văn nghệ đọc”.

Nghĩ đến chuyện lách trong viết lách, chúng ta nghĩ ngay đến sự thất bại của giới cầm bút và của văn học nói chung. Của giới cầm bút: không giữ được sĩ khí. Hay nói như Nguyễn Minh Châu, trở thành hèn. Cũng trong bài viết vừa dẫn, Nguyễn Minh Châu tự sỉ vả mình và cả giới mình: “Hèn, hèn chứ? Nhà văn nước mình tận trong tâm can ai mà chẳng thấy mình hèn? Cái sợ nó làm mình hèn.”

Cái hèn ấy không trừ ai cả, kể cả những người vốn được xem là những cây thông sừng sững trên văn đàn. Như “một nhà văn đàn anh nâng chén rượu lên giữa đám đàn em: ‘Tao còn sống, còn cầm bút được đến bây giờ là nhờ biết sợ!’, nói rồi ngửa mặt lên trời cười rung giường, nước mắt tuôn lã chã, giọt đổ xuống đất, giọt đổ vào lòng.”

Nhiều người nói nhà văn đàn anh ấy là Nguyễn Tuân.

Vì cái sợ và vì cái hèn ấy, cũng nói theo Nguyễn Minh Châu, người ta phải “tự mài mòn đi mọi cá tính và tính trung thực trong ngòi bút”. Hậu quả là nhà văn thì “đánh mất cái đầu” và tác phẩm văn học thì “đánh mất tính tư tưởng”; cả nền văn học biến thành một nền văn học minh hoạ rập khuôn, giả dối và nghèo nàn.

Những lời nhận định đầy chua xót, hơn nữa, đau đớn của Nguyễn Minh Châu nhất định là đúng. Càng ngày người ta càng thấy là nó đúng. Hiện nay, ngay ở Việt Nam, dường như hiếm có ai dám quả quyết là những chính sách độc đoán và thô bạo của đảng cộng sản không làm huỷ hoại nhân cách và tài năng của cả mấy thế hệ văn học, từ những người đã cầm bút và nổi tiếng lừng lẫy trước năm 1945 và những người sinh ra và lớn lên dưới chế độ xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc.

Tuy nhiên, không nên quên là hiện tượng viết lách, viết và lách, không phải chỉ có dưới chế độ cộng sản.

Cộng sản độc tài? Đã đành. Nhưng đó không phải là chế độ độc tài đầu tiên hay duy nhất. Công bằng mà nói, lịch sử văn học viết của nhân loại, kéo dài gần ba ngàn năm, hầu như lúc nào cũng diễn ra dưới những sự áp chế của đủ loại độc tài. Tự do, chứ không phải độc tài, mới là ngoại lệ.

Thời xưa có độc tài của thời xưa. Thời nay có độc tài của thời nay. Khó nói được tính chất độc tài ngày xưa dễ chịu hơn độc tài dưới chế độ cộng sản.

Nguyễn Du chỉ mới viết “Dọc ngang nào biết trên đầu có ai” mà, theo tương truyền, đã bị Tự Đức đòi nọc cổ ra đánh đòn (nếu ông còn sống!). Nguyễn Thuyên chỉ làm một bài thơ vớ vẩn mà cũng bị chém đầu, và cha ông, Nguyễn Văn Thành, một đại công thần, bị buộc uống thuốc độc chết.

Ai dám bảo là những Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Cao Bá Quát, Nguyễn Công Trứ… ngày xưa không hề lách khi viết? Ngay cả Lý Bạch ở Trung Hoa, nghênh ngang là thế, chắc gì đã không lách? Bắt quan lại cởi dây giày cho mình thì được. Làm thơ ca ngợi cung phi thì được. Nhưng thử phê phán vua chúa xem sao. Chưa chắc cái đầu đã còn, đừng nói gì đến bàn tay cầm bút.

Có thể nói viết lách, viết và lách, là một hiện tượng phổ biến, thậm chí, phổ quát, trong lịch sử.

Hơn nữa, theo tôi, đó cũng là điều cần thiết. Hơn thế nữa, theo tôi, đó còn là yếu tính của văn học: Viết tức là lách. Sáng tạo, nói chung, cũng có nghĩa là lách.

Chỉ có vấn đề là lách cái gì. Lách những cấm kỵ về chính trị. Lách những ràng buộc của đạo đức. Quan trọng hơn và cũng gần gũi với văn học hơn, là lách những khuôn sáo, từ những khuôn sáo trong quan điểm mỹ học đến phương pháp sáng tác và ngôn ngữ văn học.

Harold Bloom, trong cuốn Anxiety of Influence: A Theory of Poetry (1973) và A Map of Misreading (1975), xây dựng lý thuyết về thơ của mình trên quan niệm về ảnh hưởng, đúng hơn, ám ảnh về sự ảnh hưởng, hay nói đúng theo chữ của ông, sự lo lắng về ảnh hưởng (anxiety of influence). Ông cho người cầm bút nào, tự thâm tâm, cũng mang mặc cảm Oedipus, nói theo ngôn ngữ của Freud, vừa thán phục lại vừa ghen tị với cha, những bậc thầy của mình trong quá khứ. Mỗi người cầm bút đều cố gắng viết lại (re-write) những gì tiền nhân đã viết.

Viết lại, thật ra, là đọc nhầm (misreading) và diễn dịch nhầm (misinterpretation). Qua việc đọc nhầm và diễn dịch nhầm, người ta dọn quang những không gian tưởng tượng cho mình. Trong ý nghĩa đó, các bài thơ không viết về chính chúng hay một đề tài gì khác. Các bài thơ được viết về các bài thơ khác: “Một bài thơ là một phản hồi về một bài thơ, cũng như một thi sĩ là một phản hồi về một thi sĩ, một con người là một phản hồi về cha mẹ của hắn.” (A Map of Misreading, tr. 18).

Hệ quả là không có một bài thơ nào có thể được hiểu một mình, như một cái gì độc lập và biệt lập; hay nói theo Bloom, “ý nghĩa của một bài thơ chỉ có thể là một bài thơ khác” (The meaning of a poem can only be another poem); và lịch sử đích thực của thơ là “câu chuyện các nhà thơ, với tư cách là nhà thơ, chịu đựng các nhà thơ khác”, cũng giống một bản tiểu sử đích thực là câu chuyện về những chịu đựng từ gia đình của một người nào đó” (The Anxiety of Influence, tr. 94).

Nói cách khác, lịch sử văn học, theo Harold Bloom, là lịch sử của những lo lắng về ảnh hưởng, là nỗ lực cật lực và liên lỉ của từng thế hệ và từng người trong việc thoát khỏi quỹ đạo ảnh hưởng của những người đi trước.

Ở Tây phương, ít nhất trong thế giới nói tiếng Anh, cả mấy thế kỷ nay, mọi người cầm bút đều tìm cách thoát khỏi cái bóng của Shakespeare.

Ở Việt Nam, cũng vậy.

Không có những cái bóng khổng lồ, bao trùm cả lãnh thổ văn học như Shakespeare, nhưng cũng có những cái bóng trong từng khu vực. Làm thơ lục bát, chẳng hạn, không ai không cố gắng vùng vẫy ra ngoài cái bóng của Nguyễn Du, sau đó, của Nguyễn Bính và Huy Cận. Làm thơ tự do, người ta lại phải cố né tránh cái bóng của Thanh Tâm Tuyền. Viết truyện, né Nhất Linh hay Thạch Lam thì người ta lại đụng cái bóng của Vũ Trọng Phụng hay của Nam Cao.

Có thể nói, một cách tóm tắt, con đường viết văn và làm thơ nào cũng bao gồm việc học, ở đó, mình tự để các ảnh hưởng của những người đi trước tràn ngập lên mình, tạo thành thứ tư bản văn hoá cho mình, và việc lách các ảnh hưởng ấy để tạo thành một cái gì riêng biệt mang dấu ấn của chính mình.

Người ta, một mặt, dù muốn hay không, cũng học từ quá khứ. Không đọc kỹ và không học kỹ di sản văn học của tiền bối, người ta sẽ không có nền tảng văn học và văn hoá để sáng tác. Nhưng đó chỉ là một giai đoạn, giai đoạn đầu tiên và tự phát. Để sáng tạo, người ta cần vươn tới một giai đoạn khác: chống lại các bậc tiền bối của mình.

Chống, phần nhiều, là lách.

Ý tưởng này đã có người viết rồi ư? Thì mình lách đi. Cách viết này đã có người sử dụng rồi ư? Thì mình lách đi. Giọng điệu này đã thấp thoáng ở ai đó rồi ư? Thì mình lại lách đi.

Quá trình làm thơ, viết văn, từ văn sáng tác đến văn phê bình lý luận, là một quá trình lạng lách liên tục. Đừng tin nếu có ai nói họ chỉ phóng bút ào ào và không thấy gợn trong đầu bất cứ nỗi lo lắng nào về ảnh hưởng cả. Hãy nhìn xuống dưới chân họ đi: chỉ có lối mòn. Toàn là lối mòn. Những cú lách ngoạn mục nhất là những cú lách ra khỏi lối mòn. Ra khỏi vùng ảnh hưởng của cả những người đi trước lẫn những người cùng thời.

Nhưng liệu người ta có thể lách được mọi ảnh hưởng không?

Không đâu.

Đừng có nhiều ảo tưởng. Nhất là trong thời đại ngày nay, khi bề dày văn học đã kéo dài đến cả mấy ngàn năm và bề rộng của văn học không chỉ giới hạn trong phạm vi một quốc gia mà mang kích thước toàn cầu, những cái gọi là ảnh hưởng lại càng trở nên trùng trùng điệp điệp.

Mới thoát khỏi ảnh hưởng của Nam Cao hay Vũ Trọng Phụng lại đụng phải Tolstoi; thoát khỏi ông Tolstoi, lại đụng phải ông Dostoievski; thoát khỏi ông Dostoievski, lại đụng phải ông Kafka; thoát khỏi ông Kafka, lại đụng phải ông Marquez; thoát khỏi ông Marquez, lại đụng phải ông Borges. Viết phê bình cũng thế.

Mới thoát khỏi ảnh hưởng của ông Hoài Thanh đã mừng húm, tưởng mình sẽ được tự do phơi phới một đời, ai ngờ lại đụng phải ông Roland Barthes; mới né ông Roland Barthes thì lại đụng ngay chân của ông Michel Foucault; đang lúc tưởng tượng thoát khỏi cả ông Barthes lẫn ông Foucault thì lại đụng cái móng của ông Jacques Derrida và ông Jacques Lacan. Ở đâu cũng đầy đại thụ phủ bóng rợp cả một góc trời.

Không có nhiều ảo tưởng, nhưng cũng không thể bỏ cuộc. Bỏ cuộc là tự sát. Còn viết là còn phải lách. Lách được chút nào là mừng chút ấy.

Sự nghiệp văn học của một đời người, nghĩ cho cùng, được hình thành từ những cú lách như thế.



Ý kiến:

1. Nói lách

Cám ơn anh NHQ đã có bài viết giá trị cao về sự: "Viết lách". Sau khi đọc hết bài viết, bất chợt tôi nghĩ: "Viết lách" mới là một yếu tố trong những yếu tố của cuộc sống hàng ngày. Còn bao nhiêu thứ 'lách' khác nữa chứ, chẳng hạn: *Ăn lách, *Nói lách, *Đi lách, *Làm lách. *Sống là lách... Tục ngữ ta có câu "Ăn có nhai, nói có nghĩ". -Thật vậy, ăn vừa nhai cho vật thực được nhuyễn để dễ tiêu hóa đồng thời vừa 'lách' những vật cứng như xương của thịt cá để loại ra kẻo bị hóc xương. –Nói lại càng phải 'lách' hơn nữa, cho nên tục ngữ Pháp cũng nói "Refléchir avant de parler" (nghĩ cẩn thận trước khi nói), hoặc uống lưỡi bẩy lần trước khi nói, cốt để có thời gian suy xét cách 'lách' mà thôi... -Đi ra đường cũng phải 'lách' kẻo tông vào nhau gây tai nạn thì sao. –Làm viếc cũng cần phải 'lách' để trách những gồ ghề, khúch khuỷu để đạt mức chính xác được "ngay và thẳng". -Tức là trong cuốc sống luôn luôn phải luồn lách trong mọi tình huống mới sống đặng...v.v. Phạm Đà Giang
Người gởi: Phạm Đà Giang (Melbourne)
11-13-2009 - 02:09:55

2. Viet & lach. Hen hay co tri dung ??

Lach it OK; lach nhieu qua thanh hen. Sinh tu vo thuong, song chet co so mang, mien sao: Song co ich loi cho Xa hoi va To quoc; Chet co y nghia. Tran trong gop y xay dung cua mot Chien si Van hoa VNCH.
Người gởi: hoanh nguyen (diendanchinhluan@yahoogroups.com)
11-04-2009 - 04:50:28

3. ĐƠN ĐẶT HÀNG KHẨN CHO NHQ

Ông có thể viết một bài giải thích cho bà con ta cách lách hai chữ 'phản động' do đcs sáng tác không? Biết bao nhiêu người dân vô tội đã thành có tội vì không thể nào lách nổi hai chữ ấy. Tôi rất nghiêm túc, không hề đùa chơi. Nếu bài của ông có tác dụng tốt mang lại thay đổi thì sẽ cứu được rất nhiều người đang xã thân vì nghĩa lớn.
Người gởi: Oanh Oanh 
10-31-2009 - 10:12:27

4. Tâm hồn chết

Tôi thuộc thế hệ trẻ em trước 1975 nhưng đã biết say mê với các tác phẩm văn học được xuất bản thịnh hành thời ấy, và tôi cũng có điểm cao khi học Văn học trong ghế nhà trường. Nhưng tôi đã chẳng làm được gì để tận dụng được năng lực này cả vì không có sự tự do tư tưởng khi sống trong chế độ CS, vả lại đói nghèo vây quanh thì còn tinh thần đâu mà viết với lách. Cố gắng vùng vẩy thóat khỏi nghèo đói thì bỗng chợt thấy mình già quá rồi mà vẫn còn phải lo kiếm sống. Cứ như vậy là Tâm hồn dễ rung cảm của tôi ngày xưa đó đã chết tự bao giờ, làm sao mà viết lách đây?
Người gởi: Tran nguyen Han (Bankstown)
10-29-2009 - 23:17:39

5. Thay co la'ch khong?

Thay oi, Thay viet ve chuyen viet lach noi chung, nhung khi viet, Thay co lach khong? Va Thay lach the nao a.? Neu Thay ke chuyen thay lach khi viet chac la thu vi lam do'.
Người gởi: Huong Tran (Australia)
10-26-2009 - 06:33:42

6. Đề nghị

Bài viết thật gọn gàng mà lại mạnh mẽ, rất thuyết phục. Xin đề nghị NHQ tiếp tục loạt bài "Kinh nghiệm viết văn" này. Kinh nghiệm của một nhà văn tài hoa và sâu sắc như ông chắc chắn sẽ rất bổ ích cho những người mới bắt đầu đi vào văn chương. Xin cám ơn ông trước.
Người gởi: Phan Trung Lập (Saigon)
10-26-2009 - 05:11:58

7. Thật tài tình

NHQ xoay chuyển ý nghĩa của chữ viết lách giống như phù thủy. Từ chỗ lách vì sợ những sự đe dọa của chính quyền hay dư luận, ông biến thành việc lách các ảnh hưởng của những người đi trước. Nói thế thì đúng quá. Thật tài tình. Có lẽ người nào sáng tác cũng đều có kinh nghiệm về việc ấy.
Người gởi: Tiến sĩ Lê Vạn Phúc 
10-26-2009 - 05:07:04

8.

Một cán bộ tuyên huấn CS thời chiến tranh Nam Bắc , nhà thơ Trần Vàng Sao, có nhiều bài thơ được chế độ CS ưa thích như bài "Bài thơ của một người yêu nước mình" đã được báo đài đăng lại nhiều lần, hết lời ca tụng. Vậy mà khi viết nhật ký, ông đã không biết "lách", đã phạm húy, với mấy câu thơ sau đây " Một xấp giấy hồng/ Có viết tên một ông thánh/ Một ông thánh già đã chết." Nhật ký của ông đã bị một "đồng chí" đọc lén và báo cáo lên cấp trên để lấy công. Anh đã bị đấu tố, coi là kẻ phản động, nói xấu lãnh tụ, đả kích chế độ, anh đã bị trù dập, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập, và bị hành hạ đến sống giở chết giở . ( Hồi ký "Tôi bị bắt của" Trần Vàng Sao ). Viết mà không biết "lách" như nhà thơ quả thật là đã rước họa vào thân. Dù sao tôi cũng ngả mũ trước hành động can đảm của ông, đã dám viết lên sự thật. "Một ông thánh già đã chết"
Người gởi: Nguyễn Đức Quang (Ca USA)
10-26-2009 - 02:17:16

9.

Thật là khâm phục cha ông của chúng ta.các cụ để lại từ"viết lách" đầy ẩn ý cho con cháu. Chắc các cụ ngày xưa mỗi lần viết, là phải tính chuyên lách. Lách bọn cường quyền thời băc thuộc. Lách tránh phạm thượng thời phong kiến. Lách tránh bọn thực dân. Cứ mỗi lần viết ông cha ta phải lách, rồi trở thành thói quen, bản năng phản xạ tự nhiên, rồi sinh ra từ "viết lách" để lại cho con cháu. Như một lời răn dạy, một kinh nghiệm quý báu. Nhất là cho các cây bút VN trong thời này. Đầu tiên tập lách ông NHQ.
Người gởi: nha trang (blog Nguyễn hưng Quốc)
10-25-2009 - 11:12:54

10. Viết lách.

Đồn -ý với ông Quốc là viết là phải có lách. Tuy nhiên, viết cần lách để tránh bị trùng lặp (ý-tưởng, chữ-nghĩa) để khỏi bị hiểu bắt chước là tự trọng. Còn viết mà phải lách để yên thân hoặc a-dua xu nịnh là việc khác.
Người gởi: Trần-Huỳnh. (NHQ/blog.)
10-24-2009 - 19:52:49

11. Khi Ông Quan Trọng Nói Thật.

Hello/ Anh đó hả? Cả ngày nay em bận khách quá, bây giờ mới rảnh gọi cho anh./ Vậy hả em?/ Anh tắm rửa cho con chưa?/ Chưa em, nó còn đang ngủ./ Anh chùi dọn phòng tắm chưa? 3 tuần rồi chưa dọn đó anh./ Chưa em, lát nữa anh làm./ Anh nấu cơm chưa? Tối nay ăn gì?/ Chưa em, chắc anh order pizza./ Ủa, vậy thì cả ngày nay anh làm chi?/ À, anh ngồi viết, góp ý kiến cho bài "Tôi không cần biết ông Hồ Chí Minh có mấy vợ" của ông Nguyễn Hưng Quốc./ @ # % * % $ # % *!!!/ (Phone cúp). Hậu quả: "No soup for you for 1 month" giống như Soup Nazi của Seinfeld.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
10-24-2009 - 15:54:39

12. Muon duoc NHQ viet mot bai ve mac cam Oedipus.

Toi rat thich nhung bai phe binh cua anh nhung doi khi gap mot tu, toi chua hieu het nghia cua no, vay anh co the giai thich nghia cua tu do? Thi du nhu tu Oedipus? cam on anh truoc.
Người gởi: dangxuanhai (TPHCM)
10-24-2009 - 09:09:24

13. Quá đã...

Mở bản tin của VOA gửi cho, lướt sang Blog của NHQ, lươt xuông cuối thấy có bài của dpa. Rất vui, đọc xong lại lướt đọc cả bài. Đúng như Dpa viết "quá đã thật", do vây NCV chẳng còn gì mà viết. Chỉ có một điều- nói riêng với NHQ. Kể ra...Nếu như...trong bài không có cụm từ "Cộng sản" thì thật hoàn thiện hoan mỹ. Tại sao phải nói đên từ "CS" ( Ý của tôi không có cụm từ đó thì bài viết sễ nâng lên vị trí tầm cỡ toàn cầu hơn chứ đâu chỉ có ở VN). Hay la NHQ phải dùng đến nó để "lách" ai đó chăng thưa NHQ?"
Người gởi: NCV (VN)
10-24-2009 - 00:03:58

14. Sống và viết: Lách và khéo.

Ở chế độ độc tài toàn trị: : Lách để sống còn, để còn được viết. Nhân-văn-giai-phẩm là điển hình cho cách viết vượt ý Đảng. Dù muộn,nhưng Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Tuân,Tô Hải...đã dám nói lên sự thật, trước khi quá trễ. Họ còn đáng khen hơn bao người khác. Nói đến lách,phải kể về tài năng mới: Ng. Ngọc Tư. Cũng với giọng đặc sệt Nam-bộ, nhưng Tư có lối hành văn- cách nhìn,suy nghĩ- cách tiếp cận vấn đề khác với Hồ Trường An, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc... Cô cố "lách" khỏỉ những cặp mắt kiểm duyệt "vô-văn- hoá", vẽ ra phần nhỏ những hiện thực xã hội chung quanh cô. Lạng lách không khéo ắt gặp nạn ngay.
Người gởi: Le Thien y (Saigon)
10-23-2009 - 23:48:42

15. Ngưỡng mộ ông NHQ!

Bài viết này hay, lý luận chặt chẽ và hợp lý lắm! Đọc xong bài viết, để lại dư âm xa ...
Người gởi: Nguyen Thanh (Australia)
10-23-2009 - 21:17:57

16.

Lách để mà giữ được những gì cá biệt của riêng mình, có nghĩa là ai mình cũng có thể học được những điều hay của họ, nhưng không có ai là thầy của mình cả thì mới thật là hay, tỏ ra đầy khí phách, không muốn dẫm lại những con đường sáo mòn trong ngôn ngữ; còn lách mà cứ giữ mãi cái vòng "kim cô" trên đầu mình như giới văn nghệ sĩ dưới chế độ CS, chỉ đi lại những con đường sáo mòn trong khuôn khổ phải chấp nhận tòng phục ca ngợi lãnh tụ, tòng phục ca ngợi chế độ mặt dầu thực tế có thối tha thì cái lách đó mới thật là hèn. Đâu là bản ngã của mình đã bị đánh mất?
Người gởi: phamthientho 
10-23-2009 - 18:47:37

17. Bởi vậy không bao giờ trở thành 'nhà'

Có những cả đời phải vay mượn, nối ghép, chấp vá để thành 1 bài văn. Họ không có đầu óc sáng tạo nên họ phải lách cả đời...Có những người trời sanh ra có đầu óc sáng tạo, trong khía cạnh chuyên môn của họ, họ luôn tìm ra được cái mới, cái hay, cái độc đáo cho riêng mình...Chẳng giống ai mà chẳng ai giống họ.Những người này mới xứng đáng gọi là "NHÀ": nhà văn, nhà thơ, nhà chiến lược, nhà phê bình, nhà khoa học, nhà bác học...Thế giới đã có hàng triệu, hàng tỉ phát minh. Các nhà bác học vẫn tìm tòi, và tiếp tục phát minh..thế giới đã có hàng triệu bài văn ...các nhà văn vẫn có thể viết được bài văn tiêu biểu không giống 1 nhà văn đi trước nào cả ... không ai sẽ là cái bóng của ai nếu...
Người gởi: Ca Duc (OKC)
10-23-2009 - 17:48:33

18. Biết những gì ta viết

Theo chúng tôi thì tác giả trưởng thành nào cũng biết cách truyền đạt những ý tưởng của mình có cân nhắc, tức là : "Biết những gì ta viết chứ không phải viết những gì ta biết." (Know what you write, but not to write what you know); thêm vào đó, //Có những sự thật,/Vẫn còn giữ bí mật,/Mà chúng ta/Không dám nói ra,/Ngay ở Nước cờ hoa (Mỹ)/Chẳng cần nhìn đâu xa.// cf. http://www.pacinst.com/terriorists/chapter11/wtc.html-Huy Tử, S&FR,
Người gởi: Huy Tử (MA., USA)
10-23-2009 - 15:56:34

19. Còn thở còn lách!

Bài viết rõ ràng rành rọt đọc thật đã. Vừa đọc vừa mong nó còn dài nữa, đừng ngưng ẩu! Viết ở blog này cũng phải lách chứ nói chi xa. Có một bài thơ nói nổi tiếng của hình như Phùng Quán là "Thương ai thì bảo là thương/Ghét ai thì bào là ghét..." mà nhiều người rất ca ngợi dũng khí của ông, nhưng tôi lúc nào cũng ngờ ngợ đến cái nghĩa không thèm "lách" của nó? Vì nhiều khi thương mà đâu dám nói; ghét lại càng không thể biểu lộ vì sẽ thiếu tế nhị lịch sự. Sự thẳng thắn: có lúc thì thấy đó là một cá tính hay; lúc khác thì thấy sao giống trẻ con quá vì không biết kiềm chế! Ra đường giao thiệp thì lúc nào cũng phải lách: khách saó, rào đón, tỏ ra luôn niềm nở... Trong nhà vợ chồng nói chuyện cũng phải lách từng chút để "lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"... Ôi! Sống là lách, lách miết: lách ngoài đường, lách trên giường, lách khi cười, lách cả khi khóc..., có giây phút nào được sống thật với lòng mình?
Người gởi: dpa (London)
10-23-2009 - 14:56:17

20. Hihi

Bac Quoc thiệt tình, mới đọc cái tiêu đề trên VOA là biết ngay của bác rồi.
Người gởi: Wii 
10-23-2009 - 14:09:38

 
Gởi ý kiến của bạn đến cho chúng tôi

Gởi ý kiến của bạn về bản tin này để chúng tôi đăng trên trang web. Lưu ý: Chúng tôi sẽ không đăng địa chỉ e-mail của bạn












 
Khi dùng mẫu này, bạn đồng ý với những qui định như sau: Tất cả những ý kiến sẽ phải được duyệt xét lại.  VOA có thể biên tập ý kiến của bạn trước khi đăng. Không phải tất cả các email gởi tới đều được đăng.  VOA có quyền sử dụng các ý kiến của bạn trong bất cứ chương trình phát thanh hay phát hình nào của VOA. Xin quí vị giới hạn ý kiến trong vòng 200 từ Terms & Conditions.
E-mail This Article Gửi cho bạn
Print This Article Bản để in
Comment on This Article Ý kiến của bạn
  Tin liên hệ
Ði tìm Võ Phiến (2)
Ði tìm Võ Phiến (1)
Đọc thơ: "Bây giờ mận mới hỏi đào"
Nguyễn Hưng Quốc blog
 
  Tin hàng đầu