Ý kiến:
1. Nói lách
Cám ơn anh NHQ đã có bài viết giá trị cao về sự: "Viết lách".
Sau khi đọc hết bài viết, bất chợt tôi nghĩ: "Viết lách" mới là một yếu tố trong những yếu tố của cuộc sống hàng ngày. Còn bao nhiêu thứ 'lách' khác nữa chứ, chẳng hạn: *Ăn lách, *Nói lách, *Đi lách, *Làm lách. *Sống là lách... Tục ngữ ta có câu "Ăn có nhai, nói có nghĩ". -Thật vậy, ăn vừa nhai cho vật thực được nhuyễn để dễ tiêu hóa đồng thời vừa 'lách' những vật cứng như xương của thịt cá để loại ra kẻo bị hóc xương. –Nói lại càng phải 'lách' hơn nữa, cho nên tục ngữ Pháp cũng nói "Refléchir avant de parler" (nghĩ cẩn thận trước khi nói), hoặc uống lưỡi bẩy lần trước khi nói, cốt để có thời gian suy xét cách 'lách' mà thôi... -Đi ra đường cũng phải 'lách' kẻo tông vào nhau gây tai nạn thì sao. –Làm viếc cũng cần phải 'lách' để trách những gồ ghề, khúch khuỷu để đạt mức chính xác được "ngay và thẳng". -Tức là trong cuốc sống luôn luôn phải luồn lách trong mọi tình huống mới sống đặng...v.v.
Phạm Đà Giang
Người gởi: Phạm Đà Giang (Melbourne)
11-13-2009 - 02:09:55
2. Viet & lach. Hen hay co tri dung ??
Lach it OK; lach nhieu qua thanh hen. Sinh tu vo thuong, song chet co so mang, mien sao: Song co ich loi cho Xa hoi va To quoc; Chet co y nghia. Tran trong gop y xay dung cua mot Chien si Van hoa VNCH.
Người gởi: hoanh nguyen (diendanchinhluan@yahoogroups.com)
11-04-2009 - 04:50:28
3. ĐƠN ĐẶT HÀNG KHẨN CHO NHQ
Ông có thể viết một bài giải thích cho bà con ta cách lách hai chữ 'phản động' do đcs sáng tác không? Biết bao nhiêu người dân vô tội đã thành có tội vì không thể nào lách nổi hai chữ ấy. Tôi rất nghiêm túc, không hề đùa chơi. Nếu bài của ông có tác dụng tốt mang lại thay đổi thì sẽ cứu được rất nhiều người đang xã thân vì nghĩa lớn.
Người gởi: Oanh Oanh
10-31-2009 - 10:12:27
4. Tâm hồn chết
Tôi thuộc thế hệ trẻ em trước 1975 nhưng đã biết say mê với các tác phẩm văn học được xuất bản thịnh hành thời ấy, và tôi cũng có điểm cao khi học Văn học trong ghế nhà trường. Nhưng tôi đã chẳng làm được gì để tận dụng được năng lực này cả vì không có sự tự do tư tưởng khi sống trong chế độ CS, vả lại đói nghèo vây quanh thì còn tinh thần đâu mà viết với lách. Cố gắng vùng vẩy thóat khỏi nghèo đói thì bỗng chợt thấy mình già quá rồi mà vẫn còn phải lo kiếm sống. Cứ như vậy là Tâm hồn dễ rung cảm của tôi ngày xưa đó đã chết tự bao giờ, làm sao mà viết lách đây?
Người gởi: Tran nguyen Han (Bankstown)
10-29-2009 - 23:17:39
5. Thay co la'ch khong?
Thay oi, Thay viet ve chuyen viet lach noi chung, nhung khi viet, Thay co lach khong? Va Thay lach the nao a.? Neu Thay ke chuyen thay lach khi viet chac la thu vi lam do'.
Người gởi: Huong Tran (Australia)
10-26-2009 - 06:33:42
6. Đề nghị
Bài viết thật gọn gàng mà lại mạnh mẽ, rất thuyết phục. Xin đề nghị NHQ tiếp tục loạt bài "Kinh nghiệm viết văn" này. Kinh nghiệm của một nhà văn tài hoa và sâu sắc như ông chắc chắn sẽ rất bổ ích cho những người mới bắt đầu đi vào văn chương. Xin cám ơn ông trước.
Người gởi: Phan Trung Lập (Saigon)
10-26-2009 - 05:11:58
7. Thật tài tình
NHQ xoay chuyển ý nghĩa của chữ viết lách giống như phù thủy. Từ chỗ lách vì sợ những sự đe dọa của chính quyền hay dư luận, ông biến thành việc lách các ảnh hưởng của những người đi trước. Nói thế thì đúng quá. Thật tài tình. Có lẽ người nào sáng tác cũng đều có kinh nghiệm về việc ấy.
Người gởi: Tiến sĩ Lê Vạn Phúc
10-26-2009 - 05:07:04
8.
Một cán bộ tuyên huấn CS thời chiến tranh Nam Bắc , nhà thơ Trần Vàng Sao, có nhiều bài thơ được chế độ CS ưa thích như bài "Bài thơ của một người yêu nước mình" đã được báo đài đăng lại nhiều lần, hết lời ca tụng. Vậy mà khi viết nhật ký, ông đã không biết "lách", đã phạm húy, với mấy câu thơ sau đây " Một xấp giấy hồng/ Có viết tên một ông thánh/ Một ông thánh già đã chết." Nhật ký của ông đã bị một "đồng chí" đọc lén và báo cáo lên cấp trên để lấy công. Anh đã bị đấu tố, coi là kẻ phản động, nói xấu lãnh tụ, đả kích chế độ, anh đã bị trù dập, nguyền rủa, phỉ nhổ, cô lập, và bị hành hạ đến sống giở chết giở . ( Hồi ký "Tôi bị bắt của" Trần Vàng Sao ).
Viết mà không biết "lách" như nhà thơ quả thật là đã rước họa vào thân.
Dù sao tôi cũng ngả mũ trước hành động can đảm của ông, đã dám viết lên sự thật. "Một ông thánh già đã chết"
Người gởi: Nguyễn Đức Quang (Ca USA)
10-26-2009 - 02:17:16
9.
Thật là khâm phục cha ông của chúng ta.các cụ để lại từ"viết lách" đầy ẩn ý cho con cháu. Chắc các cụ ngày xưa mỗi lần viết, là phải tính chuyên lách. Lách bọn cường quyền thời băc thuộc. Lách tránh phạm thượng thời phong kiến. Lách tránh bọn thực dân. Cứ mỗi lần viết ông cha ta phải lách, rồi trở thành thói quen, bản năng phản xạ tự nhiên, rồi sinh ra từ "viết lách" để lại cho con cháu. Như một lời răn dạy, một kinh nghiệm quý báu. Nhất là cho các cây bút VN trong thời này. Đầu tiên tập lách ông NHQ.
Người gởi: nha trang (blog Nguyễn hưng Quốc)
10-25-2009 - 11:12:54
10. Viết lách.
Đồn -ý với ông Quốc là viết là phải có lách.
Tuy nhiên, viết cần lách để tránh bị trùng lặp (ý-tưởng, chữ-nghĩa) để khỏi bị hiểu bắt chước là tự trọng. Còn viết mà phải lách để yên thân hoặc a-dua xu nịnh là việc khác.
Người gởi: Trần-Huỳnh. (NHQ/blog.)
10-24-2009 - 19:52:49
11. Khi Ông Quan Trọng Nói Thật.
Hello/ Anh đó hả? Cả ngày nay em bận khách quá, bây giờ mới rảnh gọi cho anh./ Vậy hả em?/ Anh tắm rửa cho con chưa?/ Chưa em, nó còn đang ngủ./ Anh chùi dọn phòng tắm chưa? 3 tuần rồi chưa dọn đó anh./ Chưa em, lát nữa anh làm./ Anh nấu cơm chưa? Tối nay ăn gì?/ Chưa em, chắc anh order pizza./ Ủa, vậy thì cả ngày nay anh làm chi?/ À, anh ngồi viết, góp ý kiến cho bài "Tôi không cần biết ông Hồ Chí Minh có mấy vợ" của ông Nguyễn Hưng Quốc./ @ # % * % $ # % *!!!/ (Phone cúp). Hậu quả: "No soup for you for 1 month" giống như Soup Nazi của Seinfeld.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
10-24-2009 - 15:54:39
12. Muon duoc NHQ viet mot bai ve mac cam Oedipus.
Toi rat thich nhung bai phe binh cua anh nhung doi khi gap mot tu, toi chua hieu het nghia cua no, vay anh co the giai thich nghia cua tu do? Thi du nhu tu Oedipus? cam on anh truoc.
Người gởi: dangxuanhai (TPHCM)
10-24-2009 - 09:09:24
13. Quá đã...
Mở bản tin của VOA gửi cho, lướt sang Blog của NHQ, lươt xuông cuối thấy có bài của dpa. Rất vui, đọc xong lại lướt đọc cả bài. Đúng như Dpa viết "quá đã thật", do vây NCV chẳng còn gì mà viết. Chỉ có một điều- nói riêng với NHQ. Kể ra...Nếu như...trong bài không có cụm từ "Cộng sản" thì thật hoàn thiện hoan mỹ. Tại sao phải nói đên từ "CS" ( Ý của tôi không có cụm từ đó thì bài viết sễ nâng lên vị trí tầm cỡ toàn cầu hơn chứ đâu chỉ có ở VN). Hay la NHQ phải dùng đến nó để "lách" ai đó chăng thưa NHQ?"
Người gởi: NCV (VN)
10-24-2009 - 00:03:58
14. Sống và viết: Lách và khéo.
Ở chế độ độc tài toàn trị: : Lách để sống còn, để còn
được viết. Nhân-văn-giai-phẩm là điển hình cho cách
viết vượt ý Đảng. Dù muộn,nhưng Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Tuân,Tô Hải...đã dám nói lên sự thật, trước khi quá trễ. Họ còn đáng khen hơn bao người khác. Nói đến lách,phải kể về tài năng mới: Ng. Ngọc Tư. Cũng với giọng đặc sệt Nam-bộ, nhưng Tư có lối
hành văn- cách nhìn,suy nghĩ- cách tiếp cận vấn đề
khác với Hồ Trường An, Sơn Nam, Bình Nguyên Lộc...
Cô cố "lách" khỏỉ những cặp mắt kiểm duyệt "vô-văn-
hoá", vẽ ra phần nhỏ những hiện thực xã hội chung
quanh cô. Lạng lách không khéo ắt gặp nạn ngay.
Người gởi: Le Thien y (Saigon)
10-23-2009 - 23:48:42
15. Ngưỡng mộ ông NHQ!
Bài viết này hay, lý luận chặt chẽ và hợp lý lắm! Đọc xong bài viết, để lại dư âm xa ...
Người gởi: Nguyen Thanh (Australia)
10-23-2009 - 21:17:57
16.
Lách để mà giữ được những gì cá biệt của riêng mình, có nghĩa là ai mình cũng có thể học được những điều hay của họ, nhưng không có ai là thầy của mình cả thì mới thật là hay, tỏ ra đầy khí phách, không muốn dẫm lại những con đường sáo mòn trong ngôn ngữ; còn lách mà cứ giữ mãi cái vòng "kim cô" trên đầu mình như giới văn nghệ sĩ dưới chế độ CS, chỉ đi lại những con đường sáo mòn trong khuôn khổ phải chấp nhận tòng phục ca ngợi lãnh tụ, tòng phục ca ngợi chế độ mặt dầu thực tế có thối tha thì cái lách đó mới thật là hèn. Đâu là bản ngã của mình đã bị đánh mất?
Người gởi: phamthientho
10-23-2009 - 18:47:37
17. Bởi vậy không bao giờ trở thành 'nhà'
Có những cả đời phải vay mượn, nối ghép, chấp vá để thành 1 bài văn. Họ không có đầu óc sáng tạo nên họ phải lách cả đời...Có những người trời sanh ra có đầu óc sáng tạo, trong khía cạnh chuyên môn của họ, họ luôn tìm ra được cái mới, cái hay, cái độc đáo cho riêng mình...Chẳng giống ai mà chẳng ai giống họ.Những người này mới xứng đáng gọi là "NHÀ": nhà văn, nhà thơ, nhà chiến lược, nhà phê bình, nhà khoa học, nhà bác học...Thế giới đã có hàng triệu, hàng tỉ phát minh. Các nhà bác học vẫn tìm tòi, và tiếp tục phát minh..thế giới đã có hàng triệu bài văn ...các nhà văn vẫn có thể viết được bài văn tiêu biểu không giống 1 nhà văn đi trước nào cả ... không ai sẽ là cái bóng của ai nếu...
Người gởi: Ca Duc (OKC)
10-23-2009 - 17:48:33
18. Biết những gì ta viết
Theo chúng tôi thì tác giả trưởng thành nào cũng biết cách truyền đạt những ý tưởng của mình có cân nhắc, tức là : "Biết những gì ta viết chứ không phải viết những gì ta biết." (Know what you write, but not to write what you know); thêm vào đó, //Có những sự thật,/Vẫn còn giữ bí mật,/Mà chúng ta/Không dám nói ra,/Ngay ở Nước cờ hoa (Mỹ)/Chẳng cần nhìn đâu xa.// cf. http://www.pacinst.com/terriorists/chapter11/wtc.html-Huy Tử, S&FR,
Người gởi: Huy Tử (MA., USA)
10-23-2009 - 15:56:34
19. Còn thở còn lách!
Bài viết rõ ràng rành rọt đọc thật đã. Vừa đọc vừa mong nó còn dài nữa, đừng ngưng ẩu! Viết ở blog này cũng phải lách chứ nói chi xa. Có một bài thơ nói nổi tiếng của hình như Phùng Quán là "Thương ai thì bảo là thương/Ghét ai thì bào là ghét..." mà nhiều người rất ca ngợi dũng khí của ông, nhưng tôi lúc nào cũng ngờ ngợ đến cái nghĩa không thèm "lách" của nó? Vì nhiều khi thương mà đâu dám nói; ghét lại càng không thể biểu lộ vì sẽ thiếu tế nhị lịch sự. Sự thẳng thắn: có lúc thì thấy đó là một cá tính hay; lúc khác thì thấy sao giống trẻ con quá vì không biết kiềm chế! Ra đường giao thiệp thì lúc nào cũng phải lách: khách saó, rào đón, tỏ ra luôn niềm nở... Trong nhà vợ chồng nói chuyện cũng phải lách từng chút để "lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau"... Ôi! Sống là lách, lách miết: lách ngoài đường, lách trên giường, lách khi cười, lách cả khi khóc..., có giây phút nào được sống thật với lòng mình?
Người gởi: dpa (London)
10-23-2009 - 14:56:17
20. Hihi
Bac Quoc thiệt tình, mới đọc cái tiêu đề trên VOA là biết ngay của bác rồi.
Người gởi: Wii
10-23-2009 - 14:09:38


