VOANews.com

Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ▪VietnameseThông Tin Ðể Tiến Bộ

21 Tháng 11 2009 

Tin hôm nay:

Tin tức bằng 45 thứ tiếng
Ăn với bạn Tây, thật ngại


04/11/2009

Vietnam food
Củ cà rốt hay quả dưa leo được cắt, gọt và trình bày lúc thì như hoa lúc thì như chim đang sải cánh bay
Không biết các bạn thì như thế nào chứ tôi, mặc dù sống ở ngoại quốc khá lâu và có bạn người ngoại quốc cũng không ít, nhưng tôi lại rất ngại rủ bạn bè ngoại quốc đi ăn, nhất là ăn thức ăn Việt Nam.

Nghe, dễ tưởng là kỳ quặc. Muốn giới thiệu văn hoá Việt Nam thì còn gì hay cho bằng giới thiệu văn hoá ẩm thực của dân tộc?

Nghĩ lại xem, đối với phần lớn người ngoại quốc, Việt Nam có gì khác ngoài chiến tranh và ăn uống?

Ngày xưa, thỉnh thoảng người ta còn nhắc đến áo dài. Nhưng vị trí của áo dài càng lúc càng lu mờ. Lu mờ ngay ở Việt Nam: Càng ngày càng ít người mặc, trừ nữ sinh ở các trường trung học. Càng lu mờ ở hải ngoại: Ở xứ lạnh, hầu hết phụ nữ Việt Nam đều ngại mặc áo dài, trừ phi đi lễ ở nhà thờ vào các mùa nắng ấm.

Nhưng ở Tây phương, thành thực mà nói, chiếc áo dài hình như cũng không phát huy hết sở trường của chúng: Cần mỏng và cần gió để, một mặt, phô bày các nét cong của thân thể và sắc trắng mịn của làn da; mặt khác, để tà áo có thể bay phơ phất hầu làm tăng vẻ thướt tha của người mặc nó.

Mất chiếc áo dài, văn hoá Việt Nam chỉ còn một hiện thân ở các món ăn, đặc biệt là phở. Phở đi vào nhiều ngôn ngữ trên thế giới. Phở không cần được dịch. Các tiệm phở chỉ cần ghi chữ Phở là người ngoại quốc sẽ nhận ra ngay tức khắc.

Tuy vậy, tôi vẫn ngại ăn chung thức ăn Việt Nam với người ngoại quốc.

Ngại, chủ yếu vì những đặc trưng của các món ăn Việt Nam. Tôi có cảm tưởng muốn thưởng thức hết cái ngon của thức ăn Việt Nam, cần mời người ngoại quốc, nhất là người Tây phương,…đi chỗ khác chơi.

Này nhé, nhiều học giả chuyên về ẩm thực của Việt Nam đã nêu lên nhận xét này: Điểm đặc biệt dễ nhận thấy nhất là người Việt Nam không chỉ thưởng thức món ăn bằng vị giác mà còn thưởng thức bằng cả năm giác quan. Đúng hơn bốn giác quan: Trừ xúc giác. Chúng ta dùng đũa chứ không dùng tay; rất hiếm khi dùng tay, trừ trường hợp ăn các loại bánh tráng cuốn.

Trước hết là vai trò của vị giác.

Một món ăn ngon phải là một món ăn ngon miệng. Cái lưỡi sẽ là giám khảo đầu tiên. Đó là chuyện dĩ nhiên và là điểm chung của tất cả mọi dân tộc. Người Việt Nam cũng thế. Việc cho thêm gia vị này nọ vào thức ăn là để đáp ứng nhu cầu này. Trong một tô phở hay tô hủ tiếu, chẳng hạn, đã có chút mặn của muối, chút ngọt ngào của đường hay bột ngọt, lại cần có chút cay của tiêu, của ớt, và chút chua chua của chanh nữa thì mới trọn vẹn.

Sau nữa là vai trò của thị giác.

Ngoài việc ngon miệng, thức ăn phải nhìn sao cho bắt mắt nữa. Trong chén nước mắm pha sóng sánh vàng phải thêm những xác ớt đỏ tươi thì mới thấy ngon. Thay ớt đỏ bằng ớt xanh, cho dù độ cay như nhau, chén nước mắm coi như bỏ. Trong tô mì màu vàng nhạt bao giờ cũng có chút hành, ngò màu xanh nằm bên cạnh miếng bánh tôm màu nâu sậm và những miếng thịt heo thái thật mỏng màu trắng, tất cả tạo thành một sự hài hoà về màu sắc.

Ngay cả việc bày một đĩa thịt gà trong bữa ăn cũng lắm công phu. Thường thì người ta bày ngửa miếng thịt lên một đĩa, da gà ở dưới, thịt xương ở trên, sau đó, người ta lại lật úp sang một dĩa khác để phần da gà nổi lên trên, rực lên màu vàng ruộm rất đẹp mắt. Sau đó, người ta sẽ rắc một tí ngò xanh lên và cuối cùng, đặt một trái ớt đỏ ngay chính giữa, làm thành một tác phẩm tuyệt đẹp.

Ở các tiệm sang hay ở các bữa tiệc cầu kỳ, người ta còn bày đủ trò trang trí: Trái ớt thay vì được đâm cho nát thì lại được chẻ và bẻ ra thành nhiều cánh trông như một đoá hoa đỏ rực. Củ cà rốt hay quả dưa leo được cắt, gọt và trình bày lúc thì như hoa lúc thì như chim đang sải cánh bay.

Đặc biệt hơn nữa là vai trò của khứu giác. Nhà văn Võ Phiến có một nhận xét tinh tế:

“Những người Việt Nam sành ăn đều ăn bằng... mùi. Đối với nhiều dân tộc khác, rau chỉ là rau. Đối với chúng ta có cả một thứ rau gọi là ‘rau thơm’, rau mùi. Mớ rau thông thường của thiên hạ đi vội vàng vào bao tử, bất quá chỉ cần đáp ứng một vài đòi hỏi của vị giác, công dụng chính của nó là công dụng bồi bổ sinh lí, là nhằm một ích lợi thực tiễn.”

“Rau mùi không phải là thứ rau cho bao tử, mà là cho lỗ mũi, cho cái khứu giác tinh vi của một dân tộc không phàm phu, một dân tộc nhằm ‘hưởng’ hơn là ăn. Rau mùi không làm ai no ruột thêm chút nào, nó chỉ có công dụng nghệ thuật mà thôi. […]”

“Trong một dĩa rau thơm, mùi nọ lẫn với mùi kia, tôn nhau lên, chế hoá nhau: Đó là một cuộc hoà tấu, một bản nhạc mùi.” (Võ Phiến, Tuỳ bút, nxb Văn Nghệ, California, 1986, tr. 82).

Trọng cái mùi, hầu hết các món ăn của người Việt đều được ăn nóng. Trên bàn ăn của người Việt thường có khói toả nghi ngút. Ở đây, khói chỉ là hiện tượng. Bản chất của vấn đề là ở cái mùi. Chức năng của khói là đưa mùi bay cao và bay xa. Ngày xưa, những người sành ăn, khi đối diện với tô phở vừa mang từ bếp ra, công việc đầu tiên của họ là áp mũi lên trên tô phở để hít hà cái mùi đặc biệt của phở. Chỉ từ cái mùi, người ta có thể sơ bộ đánh giá được là phở ngon hay là dở.

Trọng cái mùi, người Việt Nam đi đâu cũng mang cái…mùi đi theo. Ở ngoại quốc, muốn tìm nhà đồng hương ư? Dễ lắm. Cứ dòm vào vườn sau của họ: Thế nào cũng có vài cây ớt hay vài dãy hành, ngò, húng, rau răm, v.v… Đến gần cửa, cứ nghếch mũi lên hít hà vài cái: Thế nào cũng nhận ra mùi nước mắm, mùi hành, tỏi phi, v.v…

Nhưng đặc thù nhất là người Việt Nam còn thưởng thức món ăn bằng…thính giác.

Nhiều món ăn Việt Nam sẽ không thể ngon được nếu nó không kêu vang lên. Ăn bánh tráng nướng hay bánh phồng tôm hay ngay cả miếng chả giò (nem) mà không nghe tiếng xốp xốp sẽ không thấy ngon. Ăn cà muối mà không nghe tiếng nổ bụp trong miệng sẽ không thấy đã. Ăn phở hay hủ tiếu mà từ tốn quá, cứ nhai từng cọng thì cũng hết cả ngon.

Món ngon phải ồn. Đó mới chính là điều đáng ngại. Người ta ăn một cách nhỏ nhẻ, lặng lẽ, nhai không mở miệng mà mình thì cứ nhóp nhép ồn ào, thật kỳ. Bởi vậy, không phải ngẫu nhiên mà những món ăn người Việt Nam khoái khẩu nhất thường ăn ở nhà chứ không phải ở tiệm. Ở những nhà hàng lớn, càng sang trọng bao nhiêu, ăn uống càng rón rén bao nhiêu, càng mất hào hứng bấy nhiêu.

Ở nhà hàng lớn ấy, lại có mấy người bạn mũi lõ ngồi bên cạnh nữa thì lại càng chán.



Ý kiến:

1. Nau cho minh toi an

Toi song o Chau Au, thinh thoang lam mon Viet moi ban be Tay. Noi that, nhung lan nhu vay, toi lam de moi ban be, chu khong phai cho minh thuong thuc vi mon an phai "Tay hoa" mot chut thi cac ban toi moi an duoc. Neu muon thuc su thuong thuc mon Viet, thi "toi nau cho minh toi an"... Cam on bai viet cua tac gia!
Người gởi: A Le (Antwerp)
11-14-2009 - 21:56:23

2. Nên đậy nắp máy xay thực phẩm.

Ủng hộ ý kiến nhai không mở miệng của học trò thầy Quốc, vì tôi không muốn người ngồi ăn đối diện với tôi bị mất ngon khi nhìn thấy trong miệng tôi răng lợi cái ngả, cái nghiêng, lưỡi thì đảo lộn thức ăn như máy xay thực phẩm. Thức ăn bày biện cầu kỳ đẹp mắt, mà người thưởng thức xô bồ cũng mất ngon,và làm buồn lòng người lo bếp núc. Chỉ khi nào muốn ăn xương nấu phở,sườn nướng, cua rang muối thì tôi thích ăn ở nhà cho tự nhiên thoải mái, không ngại tay, mũi,miệng vương dầu mỡ. Cách ăn thanh lịch đâu phải là của riêng dân mũi lõ.
Người gởi: Qdanh (usa)
11-08-2009 - 00:11:44

3. An

Theo toi thi nguoi viet nam, ong ba co day con gai va noi chung day moi nguoi , tuc la khi len mam hay vao ban tiec thi phai biet an nhu the nao de cho nguoi an khong mang tieng la Tham an tuc uong va van gui nhan cach cua con nguoi voi van hoa VN, chu dung de nguoi ta cho minh la con nguoi tham an tuc uong, hoac la an tuc noi phet thi nhan cach khong con, vi hau nhu moi con nguoi di den dau cung phai nhap gia tuy tuc va van giu duoc van hoa am thuc cua nguoi viet, an de ma thay huong vi nhung mon an que huong co gia tri rieng cua no.
Người gởi: dunguyen (Hoa Ky)
11-07-2009 - 17:33:02

4. Phở Bình (San José) và người Mỹ

Tôi mới ghé San Jose' và được một vài người bạn VN mời đi ăn trưa ở phở Bình Nếu đến tiệm sau 12 giờ trưa thì phải đứng chờ và thực khách của quán hơn phân nửa là người Mỹ. Họ có thể đi với nhau hay với bạn bè VN Quán này chuyên trị phở Tôi để ý cách ăn phở cuả họ thì y như người mình; nhưng họ nhai và nuốt có gây tiếng động hay không thì không thể trả lời được vì không để ý đến Xin mắc nợ câu trả lời và sẽ trả lời sau !!!
Người gởi: Nguyen Anh Thang (Houston, TX)
11-07-2009 - 02:20:02

5. Bài viết hay

Thầy viết hay quá, nhưng thưa thầy dù ăn những món ăn "người Việt Nam khoái khẩu nhất" ở nhà, chúng ta cũng nên tập ăn "một cách nhỏ nhẹ, lặng lẽ, nhai không mở miệng" để thành một thoái quen thì mai mốt ra tiệm, lớn hay nhỏ, chúng ta sẽ không còn ăn nhóp nhép ồn ào và cái cảm giác phải "ăn uống ... rón rén" sẽ không tồn tại nữa mà chúng ta vẫn thấy đồ ăn ngon.
Người gởi: Lisa (USA)
11-07-2009 - 00:59:19

6.

Rau tiến vua có mặt trên thị trường bếp VN ở Sài Gòn chỉ khoảng mươi năm trở lại đây và người Việt đã bắt đầu biết đến một món gỏi mới: đó là món gỏi rau Tiến Vua. Định trổ tài mời bạn Tây ăn nhưng đọc xong bài viết của Bác Quốc cảm thấy... ngại quá!
Người gởi: Jane. 
11-06-2009 - 10:24:06

7. Nghe thuat gay an tuong!

Chi Ledung oi, toi nghi do la nghe thuat gay an tuong cua NHQ. Chang le mot nha phe binh va GS van hoc tam co nhu NHQ ma khong biet nhung dieu chi noi sao? Chang qua NHQ muon loi cuon doc gia vao chuyen "am thuc" nen truoc het phai lam cho no "doc dao", cung nhu lam "lu mo" hoac vo*` bo quen nhung net van hoa khac??
Người gởi: Uyen Chau (USA)
11-06-2009 - 06:36:21

8. Nhai không mở miệng

Thật ra nhai không mở miệng, người ăn vẫn thưởng thức tiếng xốp xốp dòn rụm của những món ăn chiên xào dòn, vẫn nghe tiếng nổ bụp của cà pháo muối dòn trong miệng, cho nên không ảnh hưởng gì đến cái thú của những người sành ăn. Trái lại còn giữ được phép vệ sinh không làm văng thức ăn ra bàn, lên mắt, mũi người bên cạnh. Tôi nghĩ không chừng bác NHQ tế nhị nhắc khéo những ai đó khi ăn uống ở nhà hàng, ở chỗ tiệc tùng đông người nên "nhai không mở miệng". Từ xưa trong gia đình VN người lớn vẫn dạy con cháu không được vừa nhai vừa nói, không được ăn ngồm ngoàm, nhai nhóp nhép, húp xì xụp... lại còn thêm "ăn trông nồi, ngồi trông hướng" nữa. Vậy thì trong "văn hoá ẩm thực" của người Việt ngoài những chi tiết hấp dẫn mà bác NGQ kể ra, vẫn có yêu cầu thưởng thức món ăn từ tốn, nhai không mở miệng, cho dù ăn nguyên một tô bằng đũa, nĩa, muỗng, hay bốc, xé bằng tay. Xin kính cẩn thụ giáo.
Người gởi: Lang Tran 
11-06-2009 - 03:27:42

9. Văn hóa áo dài (gui le dung)

GS Quốc nói áo dài dã ít người mặc tại Việt nam là đúng.Là vì GS Quốc muốn nói đến thời trước 75 tại Miền Nam.Thời gian đó tại Miền Nam,phụ nữ tại công sở đểu phải mặc áo dài,và tại một số công ty tư.Tại trường học thì tất cả nữ sinh trường công từ lớp 6 đến lớp 12 đều phải mặc áo dài,không có ngoại trừ.Phụ nữ ra đường đa số cũng mặc áo dài cho dù là đi chơi.Nay thì tại cơ quan hay công ty nhà nước không mặc áo dài.Nữ sinh thì chỉ mặc áo dài ở phổ thông trunh học ,tức là từ lớp 10 đến lớp 12,mà có trường mặc ,trường không.Phụ nữ nay ra đường hầu như không mặc áo dài ngoại trừ lễ Tết,hay đám cưới,nhưng cũng ít lắm.Nên GS Quốc nói áo dài lu mờ là vậy.Hình như trước 75,ở Miền Bắc,phụ nữ và nữ sinh không mặc áo dài.
Người gởi: huy saigon (Sài Gòn)
11-06-2009 - 02:14:58

10. Âm thanh trong ăn uống

Hồi nhỏ, tôi thấy mấy ông già, sáng sớm ngồi tiệm nước, từ tốn rót cafê ra diã; bưng diã húp"rột" 1 phát mắt lim-dim... thấy "phê" quá (tôi khg quen uống vậy) Nhiều bạn tôi quả quyết, uống"đế"phải "khè" như rắn mới đã! -Húp canh, súp, húp cháo trực tiếp ngon hơn xài muỗng. Âm thanh: 'rồn rột", "nhóc nhách", "xì̀ xụp", "dòn rụm"... tuy có vẻ... phàm phu với khách, còn mình cảm thấy "ngon hết biết", "đã... làm sao"!
Người gởi: Le Thien y (Saigon)
11-05-2009 - 16:35:11

11. Thật thế chăng?

1. "...vị trí của áo dài càng lúc càng lu mờ... ít người mặc". Áo dài vốn được coi là trang phục làm tôn vinh vẻ đẹp cơ thể phụ nữ, biểu tượng của sự thướt tha, mềm mại, trang trọng... và những giá trị đó nay vẫn còn nguyên vẹn. Nếu không chúng ta làm sao giải thích được sự tập nấp của ngồn ngộn những sạp hàng chuyên bán vải may áo dài đủ màu sắc (kô phải màu trắng của nữ sinh) ở hàng chục chợ lớn nhỏ và suốt dọc đường Hai Bà Trưng của Saigon, và ở khắp VN? 2009 Unesco cũng đã công nhận áo dài là 1di sản Văn hoá phi vật thể. 2. "Mất chiếc áo dài, văn hoá Việt Nam chỉ còn MỘT hiện thân ở các món ăn". Vậy thả diều ở Huế, cồng chiêng, nhà mồ Tây nguyên, chợ tình Sapa, quan họ Bắc ninh, chợ nổi Cần thơ, các làng nghề thủ công Bắc bộ... không phải là văn hóa Việt sao? Đưa thông tin chính xác cũng là văn hóa, mang tính quốc tế, thể hiện sự tôn trọng người đọc.
Người gởi: ledung (Vietnam)
11-05-2009 - 10:10:42

12.

Ngày xưa, người Việt cho rằng ăn phải mở miệng mới lịch sự, chứ cứ ngậm miệng nhai lung búng, nhồm nhoàm như Tây là tham ăn tục uống. Có nhiều người còn nói ăn phải tóp tép, xuýt xoa mới ngon. Bây giờ học Tây lại bảo thế là mất lịch sự. Giá Việt Nam hùng mạnh giàu có như Mỹ. Văn hoá Việt thành cái mốt thì chắc thế giới ngày nay nhai tóp tép cả. Thế mới hay, mọi sự chỉ là tương đối.
Người gởi: Lan Đình (Hanoi)
11-05-2009 - 05:36:37

13. Bạn Tây, bạn mũi lõ !?

Bài viết rất hay... trừ 2 chữ ở câu chót "mũi lõ", cũng may là truớc 2 chữ này là chữ "bạn". Thay "bạn mũi lõ" bằng "bạn Tây" thì nhẹ nhàng hơn nhỉ!
Người gởi: Quoi Pham (Canberra)
11-05-2009 - 04:54:30

14. Khong de

Kinh chao thay NHQ! Bai thay viet thi tuyet, dac biet ve an (toi thich an ngon va mac dep). Nhung trong bai nay, co 1 diem gop y voi thay ve thit ga. Toi la nguoi bac, thich thit ga la chanh. Phai la chanh ta, chu bay gio nhieu la chanh lai, khong ngon, cu la phai la chanh ta, di voi ga ta, chu khong phai ga cong nghiep dau nha. Tu be, toi da nghe cau ca nay: Con ga coc tac la chanh,/ Con lon un in mua hanh cho toi... Vay ma thay NHQ lai bao thit ga di voi... ngo xanh, nghe cung la! Vao nam, ngay o Sai Gon, thit ga cung di voi rau ram, toi thay nhu thieu mot cai gi day... Xin ai biet tac gia "con ga cuc tac la chanh" la ai, xin chi gium!
Người gởi: Nha Ca (Viet Nam)
11-05-2009 - 03:28:00

15. Lỗi của thư ký đánh máy

Ông làm tôi nhớ ngày ngao du ở Đức và Pháp. Ở Đức, họ nhai không mở miệng, im thít. Nhưng qua Pháp, vào quận 13, nhà hàng nào cũng ồn như vỡ chợ, vui như hội. Đọc văn cũng thế, đọc văn Việt nhưng cứ thấy xen vào những ông Tây mũi lõ nhiều quá thì quả cũng hơi ngại. À, ông viết sai chánh tả chữ "cọng", chắc là lỗi thư ký đánh máy của đài VOA. Xin đừng bắt người ấy làm kiểm điểm, chuyện nhỏ thôi.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-05-2009 - 02:23:15

16. Ăn với bạn Tây...

Bài viết hết sức thú vị. Chỉ nghe tả thôi, đã thấy thức ăn Việt hấp dẫn dường nào. Mỗi dân tộc đều có nét văn hoá riêng, từ đó hình thành sở thích ăn uống khác nhau. Nhưng điểm chung là ai cũng cần phải ăn, và chọn được các món ngon để vừa miệng tất cả mọi người- quả là điều không dễ dàng chút nào. Phở Việt được chọn là một trong 10 món ăn sáng ngon nhất thế giới. Có lẽ nó đáp ứng đầy đủ các tiêu chí của một món ăn ngon: Nóng, thơm, màu sắc, mùi vị hài hoà và quan trọng là...ít béo! Ngày xưa không hiểu sao người ta lại quan niệm: " Ăn cơm Tàu..."? cơm Tàu là một trong thức ngấy nhất thế giới, chủ yếu toàn tinh bột, thịt và ....bao la mỡ!
Người gởi: Rafael (VietNam)
11-05-2009 - 01:47:26

17.

Bác Quốc viết rất tinh tế. Tôi thấy trong nước ngày càng nhiều người theo dõi các bài viết của bác. Chúc mừng bác.
Người gởi: TRE 
11-05-2009 - 00:37:57

18. Cách Ăn Việt

Hay.
Người gởi: Nguyễn Hùng (San Jose)
11-05-2009 - 00:24:11

 
Gởi ý kiến của bạn đến cho chúng tôi

Gởi ý kiến của bạn về bản tin này để chúng tôi đăng trên trang web. Lưu ý: Chúng tôi sẽ không đăng địa chỉ e-mail của bạn












 
Khi dùng mẫu này, bạn đồng ý với những qui định như sau: Tất cả những ý kiến sẽ phải được duyệt xét lại.  VOA có thể biên tập ý kiến của bạn trước khi đăng. Không phải tất cả các email gởi tới đều được đăng.  VOA có quyền sử dụng các ý kiến của bạn trong bất cứ chương trình phát thanh hay phát hình nào của VOA. Xin quí vị giới hạn ý kiến trong vòng 200 từ Terms & Conditions.
E-mail This Article Gửi cho bạn
Print This Article Bản để in
Comment on This Article Ý kiến của bạn
  Tin liên hệ
Nhớ Lê Thành Nhơn (1940-2002)
Tiếng Việt: Đút vào / rút ra
Kinh nghiệm viết văn: Cần nhất là biết gây ấn tượng
Sống và viết như những người lưu vong
Nguyễn Hưng Quốc blog
 
  Tin hàng đầu