VOANews.com

Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ▪VietnameseThông Tin Ðể Tiến Bộ

21 Tháng 11 2009 

Tin hôm nay:

Tin tức bằng 45 thứ tiếng
Nghĩ về viết lách: Viết là tự hủy diệt


06/11/2009

Hammer
...điều chúng ta cần, trước hết, là một cây búa
Với tư cách là người đọc, mỗi người trong chúng ta luôn luôn là những đứa con rơi của vô số những tác giả chúng ta đọc từ thuở còn niên thiếu. Những tác giả ấy, qua tác phẩm của họ, đã dần dần hun đúc khiếu thẩm mỹ của chúng ta; định hình cách nghĩ và cách cảm của chúng ta. Bởi vậy, tự bản chất, mỗi người trong chúng ta bao giờ cũng lạc hậu hơn một chút so với nền văn học đích thực vào thời đại chúng ta đang sống.

Hệ quả là, với tư cách là người đọc, bao giờ chúng ta cũng dễ đồng cảm với những dòng văn học đã qua hơn là dòng văn học đương đại; với tư cách là người viết, những dòng chữ xuất hiện một cách tự phát, hồn nhiên và dễ dãi nhất, trái với những cách nghĩ quen thuộc, thường là những dòng chữ rất đáng ngờ vực: một người, suốt thời trung học, cứ ngâm nga thơ Xuân Diệu hay thơ Nguyễn Bính mãi, đến lúc cầm bút, những câu thơ "vụt hiện" đầu tiên thường có nguy cơ dính đầy nước dãi của Xuân Diệu và Nguyễn Bính.

Nhiệm vụ của hắn ở đây không phải là nâng niu những câu thơ, nói theo chữ của Bùi Giáng, "tèm nhem tâm hồn" ấy, mà là phải xoá bỏ những câu thơ ấy, nghĩa là, nói cách khác, phải chống lại chính bản thân mình, phải tái tạo chính mình, chứ không phải chỉ đơn giản là cần thành thực với chính mình mà thôi.

Cũng nói theo chữ của Bùi Giáng:

Tôi từ cái bóng của anh
Dệt thêu ngôn ngữ tôi thành ra tôi.


Trong tập tiểu luận Contre Sainte-Beuve, hoàn thành năm 1909 nhưng mãi đến năm 1954 mới được in lần đầu, nhà văn Marcel Proust (1871-1922) tuyên bố: "Một cuốn sách là sản phẩm của một cái tôi khác." Thật ra, đây chỉ là vọng âm của một câu nói khác, nổi tiếng hơn, của Rimbaud, trước đó: "Tôi là một kẻ khác" (JE est un autre). Viết không phải là hình thức tự bộc lộ mình như cái điều người ta thường nói mà là hình thức tự thay đổi mình, tự biến mình thành người khác, thành những cái tôi khác.

Viết là tự hủy diệt.

Quá trình tự huỷ diệt phải lặp lại không ngừng, nếu không, bất cứ người nào, dù đã đi đến tận cùng cái mới, cũng tức khắc trở thành sáo mòn và lạc hậu. Việc phá đổ truyền thống, đến lúc nào đó, tự nó, cũng biến thành một truyền thống, cần phải phá đổ tiếp.

Có một bài học cực kỳ quan trọng, nhưng tiếc, đến nay, hình như chưa ai nhắc đến: có những kẻ tiên phong ở giai đoạn trước lại biến thành bảo thủ, thậm chí, bảo thủ một cách lẩn thẩn ở giai đoạn sau.

Trước năm 1930, trong làng thơ Việt Nam, không ai giàu óc sáng tạo bằng Tản Đà, nhưng khi phong trào Thơ Mới xuất hiện, Tản Đà lại hoàn toàn hờ hững, không hề cảm được cái hay và cái mới của Thơ Mới.

Rồi trong phong trào Thơ Mới, người mới nhất vào khoảng giữa thập niên 30 chắc chắn là Xuân Diệu, nhưng chính Xuân Diệu lại là người phản đối kịch liệt sự đổi mới ít nhiều mang màu sắc siêu thực của Hàn Mặc Tử vào cuối thập niên 30, cũng như những sáng kiến làm thơ không vần của Nguyễn Đình Thi vào cuối thập niên 40.

Không phải Tản Đà hay Xuân Diệu đố kỵ những tài năng đi sau mình.

Lý do, theo tôi, phức tạp hơn nhiều: họ là tù nhân của cái mới do họ sáng tạo ra. Những cái mới ấy đã định nghĩa lại thơ và họ cứ tưởng cái định nghĩa ấy là một định nghĩa vĩnh cửu về thơ, từ đó, họ xem chỉ những gì phù hợp với định nghĩa của họ là thơ; còn lại, tất cả những nỗ lực làm mới khác đều bị xem là nhảm nhí. Từ vị trí của những nhà cách mạng, thoắt một cái, họ trở thành những kẻ phản động.

Và những kẻ phản động như thế, cộng với đám con cháu tinh thần của họ, lúc nào cũng đông nghẹt. Hiện nay lại càng đông, cả trong lẫn ngoài nước. Vừa đông vừa ồn. Vừa ồn vừa khệnh khạng. Vừa khệnh khạng vừa nhố nhăng.

Viết là tự huỷ diệt. Ở đây có hai vấn đề: để trở thành một người sáng tạo, một mặt, người ta không thể không tự huỷ diệt; nhưng mặt khác, người ta lại không thể nào huỷ diệt hoàn toàn quá khứ của mình và tâm thức của chính mình.

Người cầm bút ở trong một tình thế oái oăm: hắn không thể không đổi mới dù biết việc đổi mới ấy bao giờ cũng có tính chất nửa vời và đầy bi kịch.

Tôi rất thích một dự án sáng tác của điêu khắc gia kiêm hoạ sĩ Lê Thành Nhơn: anh vẽ một bức tranh trong đó có hình ảnh một người-đá, một con người bằng đá đang cầm búa tự đục khối đá (là chính mình) để thành người. Tôi tưởng tượng đó cũng chính là hình ảnh của giới văn nghệ sĩ nói chung. Chúng ta không sinh ra là nhà văn hay nhà thơ hay nhà lý luận phê bình. Chúng ta tự đục đẽo mình thành nhà văn, nhà thơ và nhà lý luận phê bình. Và đục đẽo, thực ra, cũng có nghĩa là vứt bỏ.

Nhưng như thế, điều chúng ta cần, trước hết, là một cây búa. Như Nietzsche, ở Đức, hồi cuối thế kỷ trước.



Ý kiến:

1. Tiên học lễ, hậu học văn

Với Huê Ng. Tôi cũng như bạn, vào đây để học hỏi. Vì vậy, tôi rất ít khi lên tiếng, trừ trường hợp chẳng đặng đừng là phải lên tiếng với Huê Ng. vì bạn HN. thường có thái độ 'nổi nóng' cho rằng những phản biện với NHQ là "lộn sòng" và bạn hay thách đố kẻ khác. Ở đây không có ai đúng hoàn toàn và sai hoàn toàn. Vấn đề là tôn trọng lẫn nhau và lắng nghe nhau. Đề nghị Huê Nguyễn nên học bài "kiên nhẫn" và chậm thách thức người khác, trước khi học điều khác. Nọ nay HN. có đếm ra được bao nhiêu nhiều người than phiền về bạn chưa. Hôm nay tôi 'nói' hơi nhiều rồi đó.
Người gởi: K. Tran (NHQ's blog)
11-12-2009 - 17:43:15

2. Bodyguard?

K. Tran nói: "Huê Nguyễn luôn luôn đóng vai body guard cho NHQ?" Thưa K. Tran, tôi không biết võ nghệ và cũng không đủ sức vóc để làm "bodyguard" cho ai cả. Tôi cũng không muốn bảo vệ cho thân thể của ai cả. Tôi chỉ là một độc giả, muốn đọc để học hỏi. Ai có ý tưởng hay ho thì tôi học. Tôi cảm thấy bị dị ứng với thái độ của một số người dùng những comments ngăn ngắn chẳng đâu vào đâu để làm thầy đời. Tôi tự biết tôi không đủ sức viết một bài cho ra hồn nên tôi muốn học hỏi, thay vì viết vài câu comments để phá bĩnh, bôi bác. Comments loạn xạ vô trách nhiệm là một căn bệnh trên các blogs hiện nay.
Người gởi: Huê Nguyễn (Fairfield)
11-10-2009 - 13:21:35

3. Xin đừng lớn tiếng

Blog của VOA thường giới hạn góp ý tối đa 1000 chữ (chữ cái) thế mà Tu Dinh "lách" được 4 lần cho hết một phản biện khá đầy đủ. Theo tôi thì ban biên tập VOA du di cho "lách luật" như thế chứ không phải không biết, chỉ riêng Huê Nguyễn chưa đọc hết ý đã mất bình tĩnh, nên cho rằng Tu Dinh "viết chỉ mấy chục chữ, mà lại lộn sòng...", rồi...lớn tiếng như đây không phải chỗ văn đàn. Bây giờ tôi tạm hiểu thế nào là "Viết và lách", thế nào là "Viết là tự Hủy" nhân cách.
Người gởi: Qdanh (USA)
11-10-2009 - 04:47:26

4. Phan bien khong phai la su thach do.

Khong phai ngau nhien ma toi khen bai phan bien cua TD. NH co le da ngo nhan giua viec ly luan phe binh va van chuong trong truong hop nay, lai con thach do TD ... thi tai voi NHQ nua chu?! Theo toi, van chuong la mot su dien dat ngon ngu cua tri tue va tam hon cho nen do phai la mot su ke thua va phat huy, chu khong the noi la phai "tu huy diet" moi thuc su la van chuong. Danh rang, moi nha van deu co nhung net "dac thu" cua minh nhung anh van la nha van trong the gioi loai nguoi, chu khong the "dac thu" toi muc doc gia tuong rang anh den tu mot the gioi khac.
Người gởi: Uyen Chau (USA)
11-09-2009 - 22:19:00

5.

Huê Nguyễn luôn luôn đóng vai body guard cho NHQ. ???????
Người gởi: K. Tran 
11-09-2009 - 21:51:36

6. ĐỌC LẠI

Theo thiển ý của chúng tôi, có lẽ chúng ta nên đọc lại bài viết "Những ghi chú về văn chương" của tác giả Đào Trung Đạo trong blog Nguyễn Xuân Hoàng !
Người gởi: Huy Tử (Boston, MA. USA)
11-09-2009 - 19:06:55

7. Tu Dinh (Colorado)

Tu Dinh (Colorado) viết chỉ mấy chục chữ, mà lại lộn sòng từ chuyện văn chương sang chuyện toán học, computer... Thế nhưng Lang Tran (Tacoma), Uyen Chau (USA), và dĩ nhiên, dpa (london) nhảy vào rối rít khen "bài phản biện"!!! Buồn cười quá. Rất mong ơng Tu Dinh (Colorado) viết 1 "bài" văn chương đàng hoàng chừng 2000 chữ thôi, để chứng tỏ viết hay như thế nào, chứ comment vài chục chữ trật đường rầy thì ăn nhằm gì.
Người gởi: Huê Nguyễn (Fairfield)
11-09-2009 - 17:09:40

8. Colorado có Tư Dinh!

Bài ông Tư Dinh viết thật hay: cân bằng, nhân bản, hoà hợp, trí tuệ.
Người gởi: dpa (london)
11-09-2009 - 05:25:17

9. Mot phan bien rat hay cua Tu Dinh!

Cam on Tu Dinh da cho toi va co the nhieu doc gia khac mot bai phan bien rat hay. Lau nay moi nguoi he nghe den cai ten NHQ la "nham mat nham mui" khen lay khen de, ma khong y thuc duoc rang doi luc se bi thay Quoc "xo mui." Du sao toi cung cam on NHQ da neu len mot van de thu vi de chung ta co cai nhin sau hon ve "viet lach."
Người gởi: Uyen Chau (USA)
11-08-2009 - 23:47:33

10. "Đất nứt con bọ hung"

@ Tu Dinh (Colorado): Tôi nghĩ Trời sinh ông... giáo Quốc, và học trò thày Quốc phải đeo khẩu trang vào lớp, cho nên góp ý chỉ khô queo vài tiếng "Thày ơi hay quá".
Người gởi: Lang Tran (Tacoma)
11-08-2009 - 22:24:52

11. "Dính đầy nước dãi"

Học, là bắt chước. Ra trường, là giai đoạn mò mẫm và chịu ảnh hưởng, những gì đã có, của lớp người đi trước. Văn học, khoa học, kỹ thuật . . . đều là như thế. Số đông chúng ta dừng lại ở đó. Thỉnh thoảng, rất hiếm hoi, có những con người, bằng mồ hôi và trí tuệ của mình, vượt qua giai đoạn chịu ảnh hưởng, tiến đến sáng tạo, làm ra cái mới hơn. Ði từ cái cũ, con người mới có thể làm ra cái mới; không phải là "hủy diệt" những cái cũ. Ví dụ nhỏ trong khoa học: Sau Pythagore, toán học ngày nay đã tiến rất xa, nhưng vẫn thường dùng đi dùng lại Ðịnh Lý Pythagore. Có nên nói rằng, những nhà toán học sau nầy "dính đầy nước dãi" của Pythagore? Một trong những đóng góp của toán học, để làm nên computer, chiếc máy làm thay đổi đời sống con người trên Trái Ðất, là cơ số hai (binary number). Có nên nói rằng, những nhà khoa học của computer science "dính đầy nước dãi" của nhà toán học đã nghĩ ra cơ số hai?
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-08-2009 - 03:22:57

12. "Không khen" và "không nhẹ"

Sáng tạo, hay làm ra cái mới, trong văn học, là một tiến trình đầy mồ hôi, trí tuệ, và thời gian. Và, người đọc cần thời gian, để thưởng thức, suy xét, và phán đoán cái mới, trước khi công nhận nó. "Làm ra cái mới," trên tiền vệ, là một hướng đi đúng, và cần thiết, trong sáng tác. Tuy nhiên, có ý chí sáng tạo, là một việc; thành công hay không, là một việc khác. Số đông người đọc thầm lặng, vẫn im lặng đọc tiền vệ, để may ra, tìm thấy những "cái mới." Nếu có một ít người "không khen" những bài viết trên tiền vệ, đó là quyền tự do phát biểu của người đọc. Có nên nói về những người nầy, bằng các hạng từ (terms) "dính đầy nước dãi," "những kẻ phản động," "vừa khệnh khạng vừa nhố nhăng," và nghĩ đến . . . "cây búa" không? Viết, là sống, là lên đường, là đi tìm, nghĩa là chưa bắt gặp, và chẳng bao giờ tới đích của Chân Thiện Mỹ. Có nên chăng, NHQ dùng những hạng từ "không nhẹ," để nói với những người đọc mình?
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-08-2009 - 03:06:06

13. Ðọc một bài thơ trên tiền vệ

Người đọc có thể đọc một bài thơ trên www.tienve.org , bài TRĂN TRỐI của Lê Thị Thấm Vân, viết về tính dục. Về hình thức, LTTV dùng CHỮ NGHĨA TRẦN TRUỒNG. Không có gì "mới." Ca Dao VN đã dùng chữ nghĩa trần truồng từ xưa. Về tư tưởng, thì cũ hơn 50 năm. Cách nay hơn nửa thế kỷ, về tính dục, phái đẹp Âu Mỹ không phải chỉ NGHĨ NHƯ THẾ (tư tưởng trong bài thơ), mà đã SỐNG NHƯ THẾ rồi. (Người đọc có thể xem bài "Mừng cô BéBé tròn 75 tuổi" trên Bùi Tín Blog, VOA.) Với bài TRĂN TRỐI, tiền vệ có nghĩ rằng, nhà thơ LTTV đã "làm ra cái mới" không? Có thể nói, về tính dục, Ca Dao viết nên thơ và trữ tình hơn các tác giả của Thế Kỷ 21. Chẳng hạn, cô gái nói với chàng trai, "Tre vừa đủ lá, được chăng hỡi chàng?" Cô gái nói, "Tre vừa đủ lá," và ai cũng hiểu, cô gái muốn nói về "cái gì" của mình.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-08-2009 - 02:43:46

14. Không phải chỉ có một màu

Có thể nói, văn học là một con đường, mà những lớp người đi trước, từng người, lót một viện đá. Nhiều viên đá, kích thước và màu sắc khác nhau. Những người đi sau, nếu thật sự "làm ra cái mới," sẽ thêm những viên đá mới, có kích thước và màu sắc không giống những viên đá có sẵn. Và, cứ như thế mãi, con đường văn học dài ra, và muôn màu muôn vẻ. Không thể nói, phải đập bỏ hết những viên đá cũ ("hủy diệt") thì mới tạo ra được những viên đá mới, và độc quyền hiện hữu. Thơ của những người "làm ra cái mới," vẫn có, nhưng thơ Ðường của Tàu vẫn có giá trị của nó; ca dao, thơ lục bát, thơ cổ điển (thơ Nôm), thơ mới (thơ tiền chiến, trước 1945), thơ tự do (nhóm Sáng Tạo), tất cả đều có giá trị riêng của chúng. Viết, là viết cho người đọc. Vậy, NHQ có nên "hơi coi thường" người đọc? Chính người đọc, và thời gian, sẽ thẩm định giá trị của các tác phẩm văn học.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-08-2009 - 02:27:33

15. One's Strengths could be one's weaknesses

The author presented a fresh perspective "Viet la tu huy diet". This perspective could be more open and creative if it is modified to "Viet la tu sang tao". A writer's interpretation of a new concept could be constrained by his/her existing body of knowledge. To overcome this limitation, s/he should be flexible / fluid and always able to challenge the "status quo" to extend the existing body of knowledge. Thus "Viet la tu sang tao."
Người gởi: nguoi da vang (NJ USA)
11-07-2009 - 22:09:07

16. ... Đục đẽo ...

"Chúng ta tự đục đẽo mình thành nhà văn, nhà thơ và nhà lý luận phê bình. Và đục đẽo, thực ra, cũng có nghĩa là vứt bỏ". Hèn chi, đọc bài Nguyễn Hưng Quốc hoài không chán!
Người gởi: Thanh Nguyen (Australia)
11-07-2009 - 20:35:19

17. Khong co gi!

Toi thich thay NHQ tu hoi thay bi duoi ra khoi VN, trong chuyen dua SV Uc di thuc tap o VN. Ve toi Bangkok, thay moi nho rang quen...chua dai 1 phat nao o HN! Tu do, toi hay doc bai cua thay, qua la co ly that. Nhung bai nay cao sieu qua, hay qua, toi ...khong hieu! Nhung ma toi van thich thay NHQ. Uoc mong dip nao duoc gap thay, noi chuyen thi qui hoa qua nhi???
Người gởi: Nguyen Hong An (BD. ( Cuu chien binh VC))
11-07-2009 - 10:57:35

18. Rat nguong mo Nguyen Hung Quoc

Toi doc nhieu bai cua Hung Quoc, qua that toi thay Anh qua la mot nguoi tai gioi ko the tre vao dau duoc, ve van phong, ly luan,da kich, phe phan. Anh qua lai nguoi ma toi muon hoc hoi.
Người gởi: hoang hung (Korea)
11-07-2009 - 05:24:50

19.

Tôi hiệu là Giai Phong, mong mọi người đừng đọc nhầm. Được cha gửi cho bài này đọc, quá đắc chí nên cũng xin góp một lời. "Tất cả chúng ta là những ngọn nến đang cháy. Chúng ta sống khi chúng ta đang chết". Ý này cũng là góp nhặt, không phải của tôi. Cảm ơn tác giả. Chúc mọi người vui vẻ!
Người gởi: Giai Phong 
11-07-2009 - 05:22:37

20. Góp ý bài viết có chủ đề triết học

Bài viết thật hay và ấn tượng bởi tính hiện thực của nó. Đọc xong tôi thấy giật mình vì ý tưởng này mình đã được cảnh giác lâu rồi qua các tư tưởng về cái bãn ngã bị cố chấp như thế nào? của các thiền sư phật giáo thường đề cập. Tuy vậy nếu không khéo chính ta cũng phải bị sụp bẫy vì sự trói buột của cái ngã.
Người gởi: Tran van hoa (Vietnam)
11-07-2009 - 04:02:16

21. Nghĩ về viết lách:Viết là tự hủy diệt

Phải nói NHQ Suy luận rất hay và chí lý, nhưng kết luận thì khiên cưỡng: Đục đẽo chưa phải là vứt bỏ. Đập mới là vứt bỏ, đục đẽo chỉ là tìm cái mớ itừ cái cốt cũ chứ chưa phải là vứt bỏ; vả lại văn nghệ sĩ phục vụ cho công chúng; chĩ có công chúng chấp nhận hay không cái mới mà văn nghệ sĩ tìm tòi, còn bản thân văn nghệ sĩ phải luôn sáng tạo, phải tìm cái mới khác, nếu không sẽ bị lạc hậu và bị đào thải ngay thôi.
Người gởi: Dương An (Saigon)
11-07-2009 - 03:47:09

22. Viết là tự huỷ diệt...

Đọc bài viết hay của anh Quốc, nhớ một câu thơ Thanh Tâm Tuyền: " Tôi thèm giết tôi tên sát nhân muôn đời..." Có lẽ, bi kịch của người viết ( hay kẻ sáng tạo nghệ thuật ) là ở đó. Nếu không tự huỷ diệt mình, sẽ chẳng có cái mới, trong khi vẫn phải lệ thuộc vào những cái ( tưởng là ) mới do chính mình tạo thành. Kẻ cầm bút phải luôn ý thức đuợc rằng mình là những kẻ đã ( và đang ) chết....
Người gởi: Rafael (VietNam)
11-07-2009 - 00:38:53

23. Goi NHQ

Bai NHQ viet voi lap luan vung chac, phong phu. Toi nghi nhq co cai nhin sau sac, coi mo. Nhung."Va nhung...nho nhang" no lam cho cai nhin cua nhq tro thanh qua cu ky. That long ma gop y do.
Người gởi: nvnn (chicago, usa)
11-06-2009 - 21:36:44

 
Gởi ý kiến của bạn đến cho chúng tôi

Gởi ý kiến của bạn về bản tin này để chúng tôi đăng trên trang web. Lưu ý: Chúng tôi sẽ không đăng địa chỉ e-mail của bạn












 
Khi dùng mẫu này, bạn đồng ý với những qui định như sau: Tất cả những ý kiến sẽ phải được duyệt xét lại.  VOA có thể biên tập ý kiến của bạn trước khi đăng. Không phải tất cả các email gởi tới đều được đăng.  VOA có quyền sử dụng các ý kiến của bạn trong bất cứ chương trình phát thanh hay phát hình nào của VOA. Xin quí vị giới hạn ý kiến trong vòng 200 từ Terms & Conditions.
E-mail This Article Gửi cho bạn
Print This Article Bản để in
Comment on This Article Ý kiến của bạn
  Tin liên hệ
Ăn với bạn Tây, thật ngại
Nhớ Lê Thành Nhơn (1940-2002)
Tiếng Việt: Đút vào / rút ra
Kinh nghiệm viết văn: Cần nhất là biết gây ấn tượng
Nguyễn Hưng Quốc blog
 
  Tin hàng đầu