VOANews.com

Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ▪VietnameseThông Tin Ðể Tiến Bộ

21 Tháng 11 2009 

Tin hôm nay:

Tin tức bằng 45 thứ tiếng
Từ giã văn hóa làng


10/11/2009

Cows walk at a street in Phu Dong Village, suburbs of Hanoi,Vietnam
Có thể nói số phận văn học Việt Nam gắn chặt với một chữ: chữ "làng". Làng văn và làng thơ.

Chữ "làng" ấy, nghe thì rất thân thương, nhưng chính vì vẻ thân thương như thế, người ta dễ quên nó là một khái niệm cũ. Không những cũ, nó còn lỗi thời. Không những lỗi thời, nó còn có hại: nó khiến chúng ta lẫn lộn giữa kỷ niệm và hiện thực, từ đó, buộc chặt tâm hồn của chúng ta vào những hình ảnh đã hoá thạch trong quá khứ, làm chúng ta mất hẳn khả năng thích nghi và thay đổi. Hậu quả là, bước sang thế kỷ 21, sinh hoạt văn học Việt Nam, từ trong lẫn ngoài nước, vẫn thấp thoáng hình ảnh của những sinh hoạt làng xã ngày xưa.

Thì cũng thói quen dị ứng với mọi cái mới. Thì cũng tâm lý chiếu trên chiếu dưới. Thì cũng những cung cách hào lý, ở những người ít nhiều thành công và thành danh; cung cách trương tuần, ở những kẻ bất tài và nhiều tham vọng; cung cách thằng mõ, ở tuyệt đại đa số những kẻ chỉ có một đam mê duy nhất: lặp lại không mệt mỏi những điều ai cũng biết. Thì cũng một thứ văn hoá: văn hoá làng.

Văn hoá làng trước hết là một thứ văn hoá nông nghiệp.

Trung tâm của văn hoá nông nghiệp là một thứ mỹ học nông nghiệp, trong đó, thứ nhất, ưu thế thuộc về những gì liên quan đến đồng quê: từ một cánh đồng đến một con đê, từ một bờ ao đến một giếng nước, từ một đàn cò trắng đến một bầy trâu chầm chậm về chuồng, tất cả đều dễ dàng gợi lên ấn tượng là nên thơ; trong khi những gì thuộc về đời sống đô thị và công nghiệp, từ một nhà máy đến một xa lộ, từ một cột đèn đến những sợi dây điện... đều dễ gợi cảm giác ngược lại, là thô nhám, sần sùi, và nặng chất văn xuôi.

Thứ hai, trong mỹ học nông nghiệp, ưu thế cũng thuộc hẳn về cảm tính. Người ta sáng tác theo cảm tính, đã đành. Người ta viết phê bình và lý luận cũng một cách đầy cảm tính. Với người Việt Nam, cái đẹp nếu không đồng nghĩa thì ít nhất cũng nằm bên này biên giới của cảm tính. Làm thơ hay viết văn thiên về kinh nghiệm nhận thức quá: không hay. Nặng về kỹ thuật quá: không hay. Viết văn rõ ràng và khúc chiết quá: không hay. Phong cách có tính hàn lâm quá: không hay. Kiến thức bay mùi sách vở quá: không hay.

Đặc điểm thứ ba của mỹ học nông nghiệp là ưu thế của truyền thống, theo đó, những thành tựu trong quá khứ, từ phú đời Hán đến thơ đời Đường, từ từ đời Tống đến tiểu thuyết đời Minh và Thanh, từ thơ lục bát của Nguyễn Du đến thơ thất ngôn bát cú của bà huyện Thanh Quan; hay "hiện đại" hơn một chút, từ thơ của Baudelaire đến truyện của Leo Tolstoy... đều là những điển phạm, những khuôn vàng thước ngọc mà mọi người phải noi theo. Tầm vóc của người cầm bút được đo lường không phải ở sức sáng tạo mà chủ yếu ở sự học tập và vận dụng những quan điểm thẩm mỹ đã có từ trước. Việc nhớ nhiều và sử dụng nhuần nhuyễn điển cố và điển phạm được xem là dấu hiệu không những của sự uyên bác mà còn của tài năng.

Được biểu dương nhất, trong thơ văn, là những gì thể hiện được cái chung của xã hội: xưa, trong thời trung đại, từ cuối thế kỷ 19 trở về trước, đó là đạo và chí; sau, trong hai thập niên đầu của thế kỷ 20, là "hồn nước"; trong các thập niên kế tiếp, là tâm tình của thời đại. Người nào thể hiện được những cái chung ấy một cách sắc nét nhất, gây ấn tượng mạnh nhất và gợi cảm nhất, người nào nói được tiếng nói tiêu biểu nhất cho cái chung, người ấy sẽ được xem là những nhà thơ hay những nhà văn lớn.

Nói một cách vắn tắt, mỹ học nông nghiệp, tự bản chất, đối lập với tính hiện đại vốn đặt nền tảng trên lý tính, trên ý thức về chủ thể tính và trên truyền thống phản-truyền thống, từ đó, nó cũng đối lập với cả văn chương hiểu theo nghĩa hiện đại, như một nỗ lực sáng tạo, một khát vọng tìm kiếm cái mới, chinh phục cái lạ và đồng thời cũng là một công cuộc thám hiểm mải miết vào những cõi riêng tây của con người.

Nói cách khác, mỹ học nông nghiệp là thứ mỹ học tiền-hiện đại và đáng kể hơn, tiền-văn chương: nó là thứ mỹ học dân gian, của ca dao và cổ tích, nơi văn hoá truyền khẩu lấn át văn hoá in ấn, nơi khái niệm "tác phẩm" vẫn được xem là cái gì trôi nổi lềnh bềnh trong ký ức tập thể chứ chưa tượng hình thành những văn bản cụ thể và cố định; cuối cùng, cũng là nơi cái gọi là bản sắc dân tộc hoàn toàn đè bẹp lên bản sắc cá nhân.
 
Văn hoá làng còn là văn hoá của hội hè.

Văn hoá hội hè thực chất là thứ văn hoá nghiệp dư, trong đó, người ta cầm bút theo cảm hứng chứ không theo một kỷ luật nào nhất định, hơn nữa, mục tiêu của việc cầm bút phần lớn có tính chất thù tạc, chỉ cốt để tìm vui và để làm vừa lòng nhau chứ không phải để tìm cái đẹp hay cái thật. Chuyện viết hay hay viết dở đôi khi không phải là điều quan trọng. Chưa có ai bị trục xuất ra khỏi "làng" vì sự bất tài. Người ta chỉ đồng loã với nhau để tìm cách trục xuất những ai làm cho họ mất "vui".

Hậu quả dễ thấy nhất của hiện tượng ấy là tính chất bè phái trong sinh hoạt văn học. Văn học Việt Nam không có trường phái mà chỉ có bè phái. Yếu tố chính tạo nên trường phái là sự đồng thuận chung quanh một số quan điểm thẩm mỹ cũng như phương pháp sáng tác. Yếu tố chính tạo nên bè phái là những yếu tố nằm ngoài văn học: tinh thần địa phương, tinh thần cầu lợi hoặc, phổ biến hơn, tinh thần bầy đàn.

Chính tinh thần bầy đàn đó đã làm nẩy nở, trong văn hoá hội hè, một thứ ý thức về tôn ti trật tự như là một thứ "đạo đức học" của tính chất bè phái, vừa biện chính vừa củng cố hiện tượng bè phái.

Đó là thứ tôn ti hoàn toàn phi văn chương, thậm chí, phản văn chương. Giới cầm bút, ở những nơi khác, được phân biệt theo tầm vóc lớn hay nhỏ, căn cứ trên mức độ sáng tạo nhiều hay ít; ở Việt Nam, được phân biệt, thứ nhất, theo tiêu chuẩn địa vị xã hội: nếu "lập ngôn" bao giờ cũng đứng sau "lập công" và "lập đức" thì cái "ngôn" của những kẻ đã có "công" và có "đức" (dù là huyền thoại) bao giờ cũng có thế giá cao hơn hẳn cái "ngôn" của những kẻ khác; thứ hai, theo tuổi tác: người nào lớn tuổi và cầm bút trước, người đó là nhà văn đàn anh; người nào ra đời muộn và cầm bút sau trở thành nhà văn đàn em; cuối cùng, thứ ba, theo tiêu chuẩn bài bạc, giữa người cầm cái và người làm con, theo đó, ngay cả việc điều hành một tờ báo cũng được kể như một thành tích văn học có thể làm thay đổi hẳn số phận và bậc thang giá trị của một người cầm bút.

Với những cách phân bậc như thế, thứ nhất, khả năng viết lách trở thành một yếu tố thứ yếu và phụ thuộc; và thứ hai, nỗ lực cách tân của thế hệ trẻ nếu không bị xem như một sự nổi loạn thì ít nhất cũng là một sự bất kính hoặc một hành vi không có lợi về thương mại (lý do thường được nêu lên: độc giả không thích những gì mới lạ quá, chẳng hạn). Như thế, từ phạm trù mỹ học, nó bị đẩy vào phạm trù chính trị hoặc phạm trù đạo đức; từ phạm trù nghệ thuật, nó rớt vào phạm trù kinh tế. Thực chất đó là những cách bảo vệ gian lận ưu thế của những người có quyền, những người đi trước và của những người làm văn nghệ có máu con buôn.

Thế giới văn chương Việt Nam là một cái làng.

Không những thế, lại là một cái làng thuộc địa. Mà tinh thần thuộc địa chủ yếu là tinh thần tự xem mình là kẻ ở ngoài rìa; tự cách ly mình với các trung tâm quyền lực và văn minh để có ảo tưởng là mình không bị đồng hoá.

Trong tinh thần như thế, người ta dễ có khuynh hướng xem chính sự lạc hậu của mình như một thứ bản sắc độc đáo, một biểu hiện của tinh thần độc lập, một hình thức phản kháng đầy quật cường.

Hậu quả là văn chương biến thành một bộ lạc, khép kín và cô lập, ở đó, người ta cắt đứt mọi mối quan hệ với thế giới bên ngoài, không thèm biết người khác đang làm gì, cứ cắm cúi và mê mải đi theo những vết chân trâu trên những con đường làng quen thuộc cũ.

Đã đến lúc văn học Việt Nam phải trở thành một nền cộng hòa.



Ý kiến:

1.

Những cái này đâu riêng văn chương?
Người gởi: Mai Hưng Thịnh 
11-15-2009 - 01:41:30

2. Vô thường

Hy vọng thày NHQ sẽ có bài về những chữ "Thường" mà người Việt hay dùng. Chẳng hạn nói về khả năng, trình độ con người ta thì có: Phi thường, bình thường, thường thường, tầm thường, khác thường, lạ thường, bất thường, và vô thường. Tôi không biết vị trí "vô thường" phải ở trên cùng hay dưới cùng, nhưng xem ra "bình thường" cũng không tệ lắm.
Người gởi: Lang tran (Tacoma)
11-13-2009 - 02:47:54

3.

Xin lỗi tôi không những làm TTTD công phẫn, mà còn vô tình làm phiền các độc giả khác. Tôi đã vào lầm chỗ không dành cho tôi. Xin từ giã văn hóa làng .
Người gởi: Qdanh (usa)
11-12-2009 - 21:33:56

4. Bình Thường - Tầm Thường

Người bình thường khác với người tầm thường. Đừng lẫn lộn 'bình thường' sang 'tầm thường' . Người tầm thường thì ưa thích xem báo Playboy, Penthouse....Loại báo này đắt hàng vì số người tầm thường thì đông hơn người bình thường. Chuyện chẳng có gì lạ.
Người gởi: K. Tran 
11-12-2009 - 20:45:32

5. Văn hóa làng...

Đã có tác phẩm là đã sáng tạo . Còn hay hay không còn tuỳ người đọc có chấp nhận hay không chứ người sáng tác thì làm sao biết đươc . Nếu không thấy được cái ao làng có gì hay thì làm sao thấy được ở bên ngoài ao làng có gì hay, vả lại không phải cứ tìm tòi những thứ ở bên ngoài rồi cho mình là hay, còn phải đợi xem người ta có chấp nhận hay không đã chứ. Đừng nên 'tự khen như thế người ta bảo là "chảnh" đấy.
Người gởi: Dương An (Sài Gòn)
11-12-2009 - 16:06:55

6. Chủ đề làng

Làng là một chủ đề rất lớn thuộc nhiều lĩnh vực nghiên cứu văn hoá khác nhau ở Việt Nam. Nhiều bài viết trước nay của ông Quốc (như những bài viết về xưng hô...) cũng liên quan đến Làng, tâm lý làng, lối sống làng. Cho đến tận hôm nay đa số người Việt chúng ta đều vẫn sống và làm việc ở vị thế của một "dân làng". Giáo sư Kim Định, Từ Chi v.v. nói rất hay về "làng". Các thứ "làng văn", "làng thơ" ông Quốc nhắc đến cũng là những gợi ý thật hay cho nghiên cứu. Cảm ơn ông Quốc.
Người gởi: Lan Đình (Hanoi)
11-12-2009 - 12:18:04

7. Văn chương cho "người bình thường"

Nếu dùng cái sở thích của "người bình thường" để đánh giá, thì các báo Playboy. Penthouse, Husler... là đệ nhất văn chương, vì số lượng bán chạy của loại này cho thấy "người bình thường" ưa thích nó nhiều hơn bất kỳ tuyệt tác văn chương nào. Khỏi cần nói chuyện "cũ" hay "mới" cho mệt. Trong việc đọc, chẳng có ai ép ai đọc được cái gì cả. Tuy nhiên, nói cho rạch ròi thì loại văn chương có giá trị sáng tạo chỉ nhắm đến "độc giả văn chương" chứ không nhắm đến "người bình thường". Nghĩ cũng lạ, "người bình thường" mà sao cứ nhảy vô tranh cãi chuyện văn chương nhỉ? Sao không kiếm "văn chương bình thường" mà đọc cho khoẻ?
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-12-2009 - 06:53:15

8. Cám ơn Trần Trảng Bom hồi đáp

Nhận được phản hồi của Trần Trảng Bom tôi cảm thấy vui, vì nhận ra mình đã ngờ vực tính cách của blogger NHQ, rồi từ đó ngộ nhận sự sốt sắng thường xuyên của đọc giả Trần Trảng Bom. Sở dĩ tôi cảm thấy vui vì nhận ra đây là văn đàn thân thiện, tác giả và đọc giả tôn trọng lẫn nhau dù có những khác biệt, giao tiếp với nhau trên tinh thần có tính cách văn hoá. Trên đây là những gì thuộc về va cham giữa tôi với bạn, cám ơn bạn hồi đáp.
Người gởi: Lang tran (Tacoma)
11-12-2009 - 02:59:16

9. To The Point and Strong

The language is quite strong. However, the idea is innovative and fresh. I enjoyed the article very much. Best.
Người gởi: Nguoi Da Vang (New Jersey USA)
11-12-2009 - 02:11:05

10. Tôi hủ lậu

Theo tôi, bất cứ thời nào, xã hội nào, trên phương mọi phương diện dù là văn học nghệ thuật, khoa học kỹ thuật,ý thức hệ.... Sự việc nào hay đẹp, tốt, đáp ứng yêu cầu cho từng phương diện thì đương nhiên người ta dễ dàng chấp nhận không đặt vấn đề nó quá cũ hay nó mới nhất. Ai phỉ báng hủ lậu tôi nhận, nhưng đừng ép tôi thưởng thức cái MỚI nhất như bài mang tên "Em đi qua đời tôi" vì tôi chỉ là một người bình thường. Tôi không hiểu TTTD (Liverpool), nhưng tôi hiểu Van Nguyen (Houston, TX) nói gì.
Người gởi: Qdanh (usa)
11-11-2009 - 21:54:09

11. Đón nhận cái mới?

Từ trước đến nay, chưa từng có thời kỳ nào cái mới được đón nhận ngay. Thơ Mới thời 1930 đã bị "ăn đòn" nhừ tử, mãi cho đến mấy chục năm sau mới được đón nhận. Khi đó thì thơ tự do lại bị ăn đòn nhừ tử... Cứ thế. Mỗi lần cái mới ra đời, phải mất mấy chục năm sau thì nó mới được độc giả người Việt đón nhận. Nghĩ mà khiếp thật. Chuyện văn nghệ thôi, chẳng chết chóc gì, mà đã sợ sệt đến thế, thì còn chuyện gì nữa mà mong đổi mới???
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-11-2009 - 19:49:17

12. Cái mới

Cái kết luận của bài viết này rõ ràng là mot sự phê phán và đả phá cái văn hoá làng trong nền văn học Viêt Nam. Tại sao không tìm tòi sáng taọ cái mới cho thật hay (Tôi nói phaỉ thật hay mà thế nào là hay? Cái đó laị là môt chuyện khác) hơn là ngồi đây mà đả phá cái cũ "Hữu xạ tự nhiên huơng" cái mới mà hay thì có lẽ sẽ không bị bỏ rơi. Và một điều nữa rằng không phải là tất cả mọi người đều sợ cái mới, chẳng phải truớc đây đã có biết bao nghệ sĩ, văn sĩ sáng tạo cái mới và đã được đón nhận hay sao?
Người gởi: Van Nguyen (Houston, TX)
11-11-2009 - 18:08:53

13. Sợ cái mới

Đọc các comments ở đây, thấy rõ một điều: hầu hết độc giả người Việt vẫn sợ cái mới. Cái gì càng cũ thì họ thấy càng dễ chịu. Hễ phong phanh nghe cái gì mới thì lại giẫy nẩy lên như đỉa phải vôi, loay hoay tranh cãi, hục hặc, cau có... Đọc chưa cần hiểu thì đã cãi ngay, vì vừa thấy chữ "mới" thì đã hết hồn. Vậy thì cái tương lai văn hóa nghệ thuật tốt đẹp của VN còn xa lắm. Bây giờ chỉ có những người trẻ như Nam Lê (ở Úc), Vũ Trần (ở Mỹ) là có thể vươn vai sánh với quốc tế, đoạt giải văn học quốc tế, vì họ viết tiếng Anh, chẳng sợ bị người Việt lẳng nhẳng bám theo mà càm ràm "tại sao dám viết cái mới?"
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-11-2009 - 14:11:39

14. Nền cộng hòa văn chương

Để hiểu thêm về chữ "cộng hòa" ở trên, tôi nghĩ có thể đọc bài viết "Tiến tới một nền cộng hòa văn chương" của NHQ đã được đăng trên Tiền Vệ: http://tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=143. Nhân đây, cũng xin trả lời Lang tran trong bài "Bây giờ mận mới hỏi đào": TDTiên thì chắc chắn là HCM, nhưng TTBom thì không ăn nhậu gì với NHQ; hiểu theo nghĩa đen, nghĩa trắng, nghĩa đỏ gì cũng vậy. Tôi thấy có một căn bệnh khá phổ biến của không ít người là bệnh "making assumptions". Không biết vẫn "assume" rằng mình biết; không hiểu vẫn "assume" rằng mình hiểu, cho dù là hiểu bậy; rồi comment tá lả, bài bác, chửi rủa, giảng morale dựa trên sự biết bậy & hiểu bậy đó; miễn sao họ có thể ăn ngon ngủ yên với những cái "assumptions" của họ. Nếu có ai đó góp ý với họ thì họ cho là kẻ đó đang "răn đe" họ, "gây gổ" với họ. Dĩ nhiên, không ai có thể hiểu và biết tất cả mọi thứ trên đời, nhưng ít nhất, người ta phải nghi ngờ về sự hiểu biết của mình trước đã.
Người gởi: Trần Trảng Bom (Sydney)
11-11-2009 - 08:15:02

15. Tu gia van hoa lang

Há miệng mắc quai!
Người gởi: Listener (This forum)
11-11-2009 - 07:32:20

16.

Gâu gâu. Nghé ọ.
Người gởi: Võ Tấn Phong 
11-10-2009 - 23:49:26

17. Ban ve sinh hoat van hoc VN

Ve sinh hoat van hoc VN, NHQ cho rang "van hoa lang" la nguyen nhan cua moi su tri tre, lac hau, va loi thoi; ma khong nghi rang che do CS (pham tru chinh tri, kinh te, dao duc) da dong gop mot phan khong nho trong viec pha hoai tinh sang tao cua nguoi VN trong gan nua the ky qua. Trong khi do, nhung nguoi co co hoi duoc tu do sang tac o hai ngoai, hoac khong du tai nang hoac bi am anh boi kiep "nguoi luu vong", cung chang mang lai gi nhieu cho nen van hoc VN. O dau ma tai nang khan hiem hoac khong co "dat dung vo" thi nhung ke bat tai se ngu tri. Do la le tat nhien! Toi khong hoan toan phu nhan "cai moi" cua NHQ nhung lieu "cai moi" do co thuc te trong boi canh dat nuoc va con nguoi VN hay khong.
Người gởi: Uyen Chau (USA)
11-10-2009 - 23:08:41

18. Văn Hoá Nghệ Thuât

Ông không thể nói rằng cái món bánh mì kẹp thịt bằm hamburger thì ngon hơn món cà pháo mắm tôm được Văn học nghệ thuật nói chung phải đa dạng, nó cũng như các món ăn vậy thôi Nó hợp với người này, mà không hợp với người kia Cho một người Việt ở nông thôn coi phim tình cảm Mỹ chưa chắc họ đã thấy hay, cho nguòi Mỹ coi phim tình cảm Việt chắc gì họ cảm nhận được Điều quan trọng rằng nghệ thuật phải là của mình, của riêng mình Đừng bắt chước, hay để đánh mất bản sắc của mình, của văn hoá dân tộc mình Tôi vẫn thích nghe giai điệu của ca trù, của cải luơng giữa cái thế giới đầy sắc thái vật chất này
Người gởi: Van Nguyen (Houston, TX)
11-10-2009 - 21:29:04

19. Van hoa lang, tai sao?

Theo toi, nguoi Viet ngay xua song bang nghe nong, nhung van tho luu truyen trong dan gian phan anh sinh hoat cua nguoi nong dan. Sau nay voi su xam nhap cua van chuong Phap, Nga, My chung ta moi co nhung truong phai, va sau nay la be phai khi CS cam quyen. NHQ doi hoi su doi pha, viet van bang cai bua voi oc sang tao, toi nghi hoi kho. Khong chi van chuong ma ngay ca cac nganh khac o VN la mot loi hoc tu chuong, thay day sao tro biet nhu vay, khong doc them sach vo, khong tra cuu tim hieu thi lam sao co the nhan ra cai sao mon trong van chuong. Van chuong VN kho tim ra 1 nguoi nhu Vu Trong Phung thu hai.
Người gởi: thuy 
11-10-2009 - 20:45:49

20. Dung luon tu cho minh la dung!

Phai cong nhan NHQ co nhung bai rat hay ve ngon ngu tieng Viet, nhung chua han la mot nha ly luan phe binh gioi. Doc bai nay, toi moi thay NHQ la mot nguoi co chap trong "cai moi". NHQ cu "mai me" phe phan cai "loi mon" trong suy nghi cua nguoi VN nhung chinh ong cung khong thoat ra duoc "loi mon" do. Do la tu tuong cua nhung ong Thay VN, luon tu cho minh la dung. Mot ang van hay co the den tu bat cu noi dau, bat ky tac gia, truong/be phai nao, va ke ca thoi dai nao chu khong han phai tro thanh "nen cong hoa" moi thuc su la hay.
Người gởi: Uyen Chau (USA)
11-10-2009 - 18:38:12

21. Cộng Hòa?

Đọc lần đầu, hiểu lỏm bỏm. Đọc lần hai, nghe lùng bùng lỗ tai! Xin hỏi ông ý câu chót: Ai đóng vai người bỏ phiếu cho nền văn học Cộng Hòa? Độc giả chăng? Ai sẽ là người ra ứng cử? Là ông chăng? Phải đọc thêm vài lần nữa để hiểu cái ý của ông.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-10-2009 - 18:28:57

 
Gởi ý kiến của bạn đến cho chúng tôi

Gởi ý kiến của bạn về bản tin này để chúng tôi đăng trên trang web. Lưu ý: Chúng tôi sẽ không đăng địa chỉ e-mail của bạn












 
Khi dùng mẫu này, bạn đồng ý với những qui định như sau: Tất cả những ý kiến sẽ phải được duyệt xét lại.  VOA có thể biên tập ý kiến của bạn trước khi đăng. Không phải tất cả các email gởi tới đều được đăng.  VOA có quyền sử dụng các ý kiến của bạn trong bất cứ chương trình phát thanh hay phát hình nào của VOA. Xin quí vị giới hạn ý kiến trong vòng 200 từ Terms & Conditions.
E-mail This Article Gửi cho bạn
Print This Article Bản để in
Comment on This Article Ý kiến của bạn
  Tin liên hệ
Tiếng Việt: Bụng
Nghĩ về viết lách: Viết là tự hủy diệt
Ăn với bạn Tây, thật ngại
Nhớ Lê Thành Nhơn (1940-2002)
Nguyễn Hưng Quốc blog
 
  Tin hàng đầu