VOANews.com

Ðài Tiếng Nói Hoa Kỳ▪VietnameseThông Tin Ðể Tiến Bộ

21 Tháng 11 2009 

Tin hôm nay:

Tin tức bằng 45 thứ tiếng
Tiến tới một nền cộng hòa văn chương


11/11/2009

Cooked chicken
Ðã đến lúc văn học Việt Nam phải vượt qua khỏi giới hạn của những lũy tre và những chiếc cổng làng với những hương ước tủn mủn, cũ kỹ và những đám hào mục tầm nhìn không vượt qua khỏi những cái đầu gà...
Theo tôi, ở vào thời điểm toàn cầu hoá như hiện nay, đã đến lúc giới cầm bút Việt Nam phải thoát ra khỏi tâm lý hậu thuộc địa và cùng với nó, chủ nghĩa bộ lạc (tribalism). Đã đến lúc không ai có quyền tự xem mình như một thứ ngoại lệ của thế giới. Đã đến lúc văn học Việt Nam phải vượt qua khỏi giới hạn của những luỹ tre và những chiếc cổng làng với những hương ước tủn mủn, cũ kỹ và những đám hào mục tầm nhìn không vượt qua khỏi những cái đầu gà và những cái phao câu.

Đã đến lúc văn học Việt Nam phải trở thành một nền cộng hoà.

Sự khác nhau giữa ý niệm "làng" và ý niệm "cộng hoà" chủ yếu là sự khác nhau trong ý thức về bản chất của sinh hoạt văn học. Cũng có thể nói là sự khác nhau về "thể chế" sinh hoạt văn học cũng như văn hoá của văn học. Một sự khác biệt triệt để.

Tinh thần cộng hoà trước hết là thứ tinh thần chuyên nghiệp.

Khái niệm "chuyên nghiệp" tôi dùng ở đây không phải theo nghĩa kinh tế. Sống được bằng ngòi bút hay không, không phải là điều quan trọng. Thậm chí, trong tình hình Việt Nam hiện nay, khi thị hiếu của quần chúng nói chung khá thấp, việc sống bằng nghề cầm bút có khi là một sự nguy hiểm: người ta rất dễ trở thành rẻ tiền.

Tính chất "chuyên nghiệp" tôi dùng ở đây chủ yếu nhấn mạnh vào hai khía cạnh: tay nghề và ý thức.

Về tay nghề, một cây bút gọi là chuyên nghiệp nhất định phải là kẻ rất tự giác về những kỹ năng và kỹ thuật căn bản trong công việc viết lách chứ không phải chỉ là kẻ hoàn toàn cậy vào năng khiếu hay cảm hứng.

Về ý thức, một cây bút chuyên nghiệp là kẻ chỉ muốn lập sự nghiệp bằng chính sáng tác của mình. Sáng tác là phương tiện duy nhất để người ta khẳng định tư cách nhà văn / nhà thơ / nhà viết kịch / nhà phê bình lý luận của mình. Sáng tác là thứ visa để người ta bước vào cửa khẩu văn chương. Người ta sẽ trở thành một kẻ gian lận nếu muốn tồn tại trong thế giới văn chương mà không phải tốn công đầu tư công sức vào sáng tác.

Sau nữa, với tư cách một người cầm bút thực sự, tham vọng lớn nhất mà người ta nhắm tới là biến mỗi tác phẩm thành một công trình nghệ thuật hoàn hảo chứ không đơn giản chỉ là công cụ cho một thứ gì khác, dù là những lý tưởng thật đẹp hay những biến động thật lớn trong lịch sử.

Cuối cùng, một ý thức chuyên nghiệp không cho phép người ta lẫn lộn văn chương và những gì phi văn chương ngay cả với tư cách là độc giả. Ôn lại các biến động văn học lớn nhỏ ở hải ngoại từ hơn hai mươi năm qua, chúng ta dễ dàng phát hiện tính chất nhẹ dạ trong những con người làm văn học nghiệp dư khi đối diện với những tác phẩm mang nhiều ý nghĩa chính trị, đặc biệt những tác phẩm có nội dung tố cáo những tội ác dưới chế độ cộng sản.

Là thế giới của những người chuyên nghiệp, nền cộng hoà văn chương loại trừ tính chất phong trào, một ám ảnh dai dẳng trong sinh hoạt văn học Việt Nam, ít nhất là từ năm 1945 đến nay.

Nền tảng của mọi phong trào là tinh thần tập thể trong khi văn học cũng như nghệ thuật nói chung chủ yếu lại là một trò chơi mang tính cá nhân cao độ, ở đó, một bài thơ hay có thể chấp cả hàng triệu bài thơ dở, một cái riêng độc đáo có giá trị bằng triệu cái "điển hình" chung chung và sơ lược.

Những người chạy đuổi theo các phong trào thường sung sướng với những con số thống kê về số lượng tác phẩm cũng như số lượng ấn bản của mỗi tác phẩm, trong khi chỉ cần đọc lại các tờ báo cũ, chúng ta dễ dàng nhận ra ngay những con số ấy hoàn toàn vô nghĩa: có những giai đoạn, sách báo được in ào ạt, nhưng cuối cùng, chỉ cần năm mười năm trôi qua, không có gì còn lại cả; trong khi, ngược lại, có những giai đoạn chỉ có năm mười cuốn sách được xuất bản nhưng đó lại là những kiệt tác: giai đoạn ấy bỗng có vẻ tấp nập và ồn ào hẳn.

Một sự thật cực kỳ đơn giản: lịch sử văn học được tạo nên bởi những tác phẩm còn lại chứ không phải bởi những cuốn sách hay những tờ báo đã được in ra hay bán được.

Loại trừ tính chất phong trào, nhưng một nền cộng hoà văn chương, tự bản chất, là một thế giới dân chủ.

Tính chất dân chủ ấy thể hiện đầu tiên ở các khía cạnh: đề tài, chất liệu, thể loại và ngôn ngữ.

Trước đây, trong nền văn học cổ điển cũng như văn học lãng mạn chủ nghĩa, người ta có thói quen thiên vị một số đề tài và một số chất liệu: những gì gắn liền với thiên nhiên thường dễ được xem là đẹp hơn những gì gắn với kỹ thuật; những gì nhẹ nhàng hoặc mờ ảo dễ được xem là có nhiều chất thơ hơn những gì nặng nề và rõ ràng.

Trong nền văn học hiện thực chủ nghĩa cũng như "hiện thực xã hội chủ nghĩa", người ta lại có khuynh hướng thiên vị những đề tài và những chất liệu gắn liền với đời sống chính trị của cả một dân tộc hoặc ít nhất của một cộng đồng đông đảo, hoặc một địa phương hoặc một giai cấp, hơn là những gì gắn liền với đời sống cá nhân và tâm linh. Những sự thiên vị ấy nếu không phải xuất phát từ, thì cũng dẫn đến, sự lẫn lộn giữa cái diễn đạt và cái được diễn đạt, giữa phong cách và đề tài, giữa nghệ thuật và hiện thực, giữa bài-thơ-về-con-cóc và bản thân con cóc.

Trong nền cộng hoà văn chương, ngược lại, mọi đề tài đều được phép và mọi chất liệu đều bình đẳng với nhau: ngay chính sự phân biệt giữa cái gọi là chất thơ và chất văn xuôi trong đối tượng được miêu tả cũng trở thành vô nghĩa; tầm vóc lớn hay nhỏ của đề tài lại càng vô nghĩa hơn nữa. Người ta có thể viết về bất cứ đề tài gì và có thể sử dụng bất cứ chất liệu gì chỉ với một điều kiện duy nhất: viết thật hay.

Về phương diện ngôn ngữ và thể loại cũng thế. Không có sự phân biệt giữa bình dân và cao cấp. Bất cứ ngôn ngữ và bất cứ thể loại nào cũng có thể trở thành ngôn ngữ và thể loại nghệ thuật khi, với tài năng sáng tạo của người cầm bút, nó thực sự mang tính nghệ thuật. Riêng trong phạm vi ngôn ngữ, tính chất dân chủ vừa nêu càng ngày càng mở rộng, dung hợp cả những yếu tố phi ngôn ngữ như trong thơ cụ thể hoặc thơ hình hoạ trước kia cũng như trong các sáng tác hypertext gần đây.

Nhưng tính chất dân chủ trong nền cộng hoà văn chương thể hiện rõ nhất là trong mối quan hệ giữa tác giả và độc giả.

Theo Roland Barthes, trong cuốn S/Z, văn bản có thể được chia ra làm hai loại: một, văn bản khả độc (lisible / readerly), chủ yếu dựa trên các quy ước quen thuộc về thể loại và văn hoá, có cấu trúc giống với những tác phẩm đã được viết trước đó, bởi vậy, có tính chất khả đoán, rất dễ dàng cho việc diễn dịch và cảm nhận; hai, văn bản khả tác (scriptible / writerly) thường mang nhiều yếu tố thử nghiệm, vượt ra ngoài khuôn sáo, bởi vậy, rất dễ làm người đọc có cảm tưởng là khó hiểu. Với loại văn bản khả độc, người đọc chỉ cần đọc, một cách thụ động, như một người tiêu dùng, với hai khả năng lựa chọn: chấp nhận hoặc bác bỏ. Với loại văn bản khả tác, người đọc phải tích cực tham gia vào quá trình tạo nghĩa, như một người sản xuất hoặc như một đồng tác giả.

Theo Roland Barthes, phần lớn các tác phẩm cổ điển mang tính chất khả độc trong khi phần lớn các tác phẩm hiện đại đều mang tính chất khả tác. Bước vào các tác phẩm văn học hiện đại, người đọc như lạc vào một thế giới đa nguyên, có thật nhiều lối đi và không có lối đi nào thực sự là lối đi chính cả.

Biểu hiện sâu sắc nhất của tính chất dân chủ trong cộng hoà văn chương là thái độ của cả người viết lẫn người đọc đối với những cái thường được gọi là điển phạm.

Trước đây hầu như mọi người đều tin là có một cái đẹp "vượt thời gian" và "vượt không gian" nào đó mà người ta có thể sử dụng như một quy phạm để sáng tác và như một thước đo để đánh giá văn học. Cha ông chúng ta, trong suốt cả hàng ngàn năm, tin tưởng một cách chân thành là cái đẹp ấy đã được kết tinh trong văn học Trung Hoa.

Sau này, kể từ thập niên 30 của thế kỷ 20, tiếp xúc với văn học phương Tây, người ta lại biến ngay một số thành tựu trong văn học phương Tây, đặc biệt là phương Tây ở thế kỷ 19, thành một thứ điển phạm, theo đó, thơ, muốn hay, phải dạt dào tình tứ như thơ lãng mạn Pháp, và truyện, muốn hay, phải giống truyện của Honoré de Balzac và của Leo Tolstoy.

Trong thời đại ngày nay, một mặt, do ảnh hưởng của xu hướng hoàn cầu hoá, mặt khác, do ảnh hưởng của các trào lưu phê bình hậu cấu trúc luận hay giải kiến tạo, người ta biết, thứ nhất, trong văn học thế giới có vô số điển phạm khác nhau chứ không phải chỉ có một số mẫu mực như trong văn học Trung Hoa, văn học Pháp hay văn học Nga trước đây; thứ hai, những cái gọi là điển phạm thực chất chỉ là sản phẩm của lịch sử và của văn hoá, có thể thay đổi theo thời gian.

Nhận thức thứ nhất dẫn đến một thứ chủ nghĩa đa văn hoá trong văn học, trong khi nhận thức thứ hai dẫn đến phản-duy bản luận (anti-foundationalism), một quan niệm cho những nguyên tắc căn bản trong đạo đức cũng như nhận thức luận của con người xuất phát từ thực tiễn xã hội hơn là từ một luật lệ phổ quát và vĩnh cửu nào đó.

Từ quan niệm đa văn hoá, người cầm bút thoát khỏi sự sùng bái có tính chất tín ngưỡng đối với một điển phạm nhất định, từ đó, có thể dung hợp mọi thử nghiệm từ mọi vùng đất khác nhau trên thế giới. Chỉ với thái độ như thế, người ta mới có thể tiến hành những cuộc giao lưu thực sự, hiểu theo nghĩa: một, giữa những người đồng thời (ngược lại, chỉ có nghĩa là học tập hay mô phỏng một chiều và thụ động), hai, một cách chọn lọc (trong đó ưu tiên bao giờ cũng dành cho những giá trị còn sức sống chứ không phải là những giá trị đã hoá thạch từ xưa); và ba, trong ý hướng sáng tạo (mục tiêu nhắm tới là tạo nên một cái gì mới chứ không phải chỉ là một sự lặp lại).

Từ quan niệm phản-duy bản, người cầm bút có thể sáng tác với tâm thế không chấp nhận bất cứ cái gì là điển phạm, và như vậy, hắn sẽ sáng tác trong tư thế của kẻ đang trên đường tìm kiếm cho chính mình một điển phạm chưa từng có. Sáng tác không còn là cách tìm kiếm chi tiết để lấp đầy một câu chuyện hay tìm kiếm câu chữ để lấp đầy một bài thơ trong đó cái gọi là "câu chuyện" hay "bài thơ" đã có một định nghĩa cố định với những đặc điểm cấu trúc cũng như mỹ học đã được nhìn nhận. Sáng tác, ngược lại, trở thành một cuộc thử nghiệm những cách viết mới để từ đó làm nảy sinh những khả tính mới cho chính cái ý niệm gọi là thơ hay truyện.

Một nền cộng hoà văn chương, do đó, thực chất là cộng hoà của những kẻ muốn thăm dò và thử nghiệm tất cả những khả tính của văn chương và của ngôn ngữ; những người không bao giờ chịu tin vào bất cứ một định nghĩa nào gọi là chung quyết về văn chương cũng như về ngôn ngữ.

Nói cách khác, một nền cộng hoà văn chương bao giờ cũng là một cái gì đó đang trong tiến trình hình thành.



Ý kiến:

1. Cám ơn Tu Dinh

Colorado có Tu Dinh!!!! Thanks. Chuyện cụ Tôn Đứt Thắng bẻo lẻo xưa như trái đất, bác Hoàng bỏ qua cho, kẻo không, có người kiện VOA đến đứt thắng!!!!
Người gởi: K. Tran 
11-20-2009 - 20:15:53

2. Re: Thắc mắc của TTTD về việc VOA tiết lộ email address

Thưa anh/chị, theo như điều lệ, chúng tôi sẽ không đăng địa chỉ e-mail của người gửi ý kiến nếu không được yêu cầu và chưa được phép. Vì vậy, VOA đã không tiết lộ địa chỉ e-mail của anh/chị với bất kỳ ai.
Người gởi: Ban biên tập đài VOA (Washington DC)
11-20-2009 - 18:19:29

3. Be Nice

Please be nice. Respect other people's opinions and focus on Dr's Nguyen's blogs. Read all my comments then you'll figure out the answer yourself if you're an intelligent person. If you like Dr. Nguyen's blog, don't make a fool yourself; I, myself, too. The joke is over, nobody wins in heated arguments. Let's move on. Agree?
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-20-2009 - 13:06:44

4. Ðọc bài thơ "Em đi qua đời tôi" của Ngu Yên (1)

Có thể có 2 cách hiểu bài thơ của Ngu Yên. Cách hiểu (1): Nữ = DANH TỪ RIÊNG, tên người yêu của nhà thơ. Gọi tên người đã từng yêu, nhà thơ xúc động, nghẹn ngào, và không nói nên lời nào nữa. Người đọc có thể liên tưởng đến một câu thơ của Phạm Công Thiện, "tôi gọi hương và tôi chết giấc" (hương là tên người con gái, tác giả không viết hoa). Chỉ cần gọi tên người yêu, nhà thơ liền ngã lăn ra, bất tỉnh. Ðối với PCT, tình yêu là tột cùng say đắm, tột cùng đam mê, tột cùng mãnh liệt. Vấn đề là, MỘT CHỮ chỉ là một ký hiệu để thông tin giữa con người với nhau. MỘT TẬP HỢP CHỮ mới có thể mang lại hơi thở, hay linh hồn, cho một câu thơ; đó là ma lực của ngôn ngữ. Bài thơ MỘT CHỮ của NY có thể chứa ý tưởng hay, nhưng thiếu ma lực của ngôn ngữ. Bởi vậy, bài thơ chưa chạm đến trái tim của người đọc.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-20-2009 - 06:27:36

5. Ðọc bài thơ "Em đi qua đời tôi" của Ngu Yên (2)

Cách hiểu (2): Nữ = DANH TỪ CHUNG, chỉ giống cái (female). Cảm giác yêu, và có sex, tình yêu hình thành (100%). Chỉ có sex mà không có cảm giác yêu, tình yêu không hình thành (0%). Trong đời của một người đàn ông, có những tình yêu hình thành với vài người phái đẹp nào đó (cảm giác yêu + sex), và có những tình yêu không hình thành với những người phái đẹp khác (chỉ có sex). Nếu nghĩ đến tất cả những người phái đẹp mà chúng ta gặp trong cuộc đời, không cần cảm giác yêu, chỉ cần có sex, trái tim của người đàn ông không phải là nơi chứa TÌNH YÊU, mà chỉ là MỘT SỌT RÁC.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-20-2009 - 06:10:20

6. Thế ra bạn tôi lầm hết

Đúng là người trong cuộc mới biết, tôi cũng thắc mắc tại sao Hoàng (Virginia, USA) ca tụng một văn gia tên Tôn nào đó giống y chang khẩu khí của TTTD trên blog này. Mấy bạn tôi đoán mò TTTD thường có ý kiến tự tôn, tự đắc cho nên Hoàng (Virginia, USA) tặng cho biệt danh Tôn chăng. Thế ra lầm hết, Tôn đây là tên họ, giống như Tôn Thọ Tường, Tôn Thất Thuyết, Tôn Đản, Tôn Đứt Thắng.....
Người gởi: Lang Tran (Tacoma)
11-20-2009 - 02:00:26

7. Hoàng (Virginia, USA) là hacker?

Tôi ký tên là TTTD. Tôi không hiểu bằng cách nào ông Hoàng (Virginia, USA) biết tôi mang họ Tôn. Xin ông Hoàng (Virginia, USA) giải thích giùm vì tôi e rằng ông Hoàng (Virginia, USA) là hacker, hoặc VOA tiết lộ email address của tôi cho ông ta . Email address của tôi mang đầy đủ tên họ, và đó là nguồn duy nhất mà ông Hoàng (Virginia, USA) có thể căn cứ vào để biết tên họ của tôi.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-19-2009 - 22:29:55

8.

Thầy viết chặt chẽ quá rồi, lại có nhiều ý kiến phong phú, em chỉ hỏi thầy một chút, do em chưa hiểu: "ĐIỂN PHẠM" ---------> Nghiã là sao, hả thầy? Trích: ..."tiếp xúc với văn học phương Tây, người ta lại biến ngay một số thành tựu trong văn học phương Tây, đặc biệt là phương Tây ở thế kỷ 19, thành một thứ điển phạm, theo đó, thơ, muốn hay, phải dạt dào tình tứ như thơ lãng mạn Pháp"... Cám ơn thầy dành thời gian trả lời.
Người gởi: Ha (France)
11-19-2009 - 10:41:40

9. Khổ quá!

Khổ thật! Phải lật sách vở, học ông bác Bùi Giáng, bàn giúi vài câu mừng cụ Tôn lòng vui. Rồi phải học chữ "lách" của bác Quốc để viết ý kiến không bị đài VOA cắt, thế mà cụ Tôn liền mắng là "văn học làng xã"!!! Đành ngước mặt lên trời than: "Trời sinh voi, sao còn sinh cỏ!" :~)))
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-18-2009 - 23:20:36

10. Lệ Đá Xanh

Có thể mở cửa để đón nhận cái mới nhưng không có nghĩa rằng phải chấp nhận tất cả Có những bài thơ theo trường phái tự do rất hay như bài thơ Lệ Đá Xanh của Thi sĩ Thanh Tâm Tuyền (đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chuơng cho phổ nhạc ) là một tuyệt phẩm và được đón nhận ngay. Chúng ta đón nhận nhưng chấp nhận nó còn tuỳ thuộc vào số đông độc giả. Ông NHQ đã quá ca tụng bài thơ "Em Đi Qua Đời Tôi" của Ngu Yên, bài thơ này không thể đuơc chấp nhận đưa vào trong văn đàn được bởi nó quá dở, đáng lẽ nó phải dùng chữ "Gái" thay cho chữ "Nữ" thì nghe đỡ hơn đươc một chút vì khi ta đọc Gái ai ai ai ai ai a a a ai iiii Nghe ra chữ ái (Ái = Yêu) Đừng vì lòng ham hở đón nhận cái mới mà quên đi rằng chúng ta vẫn còn có cái tiêu chuẩn để đón nhận cái mới. Trở lại TTTD, bạn học thêm nhiều khoá "Literature Appreciation"nữa đi bạn sẽ thấy cái dở tệ của bài thơ và rồi bạn sẽ có cùng quan điểm như tôi.
Người gởi: Van Nguyen (Houston, TX)
11-18-2009 - 02:33:46

11. Dũng Cảm có thừa

Eh, KT. Bạn "đá giò lái" tôi một lần rồi đó. Đừng đổ vạ cho tôi nha. Nơi đây người ta dũng cảm có thừa. Eo ui! Tui không dám ở lâu.
Người gởi: Lê Phương (Canada)
11-18-2009 - 01:32:46

12. Không biết thì dựa cột mà nghe

Cái tai họa của văn hóa Việt Nam bây giờ là người ta không chịu học hỏi mà lại thích tranh cãi. Đáng lẽ cái gì mình không chuyên, không rành, thì mình lắng nghe, học hỏi, chứ sao lại cãi chày cãi cốỉ. Lãnh vực văn chương thì cũng như mọi lãnh vực chuyên môn khác, cần phải học hỏi, rèn luyện, nghiên cứu có trường lớp đàng hoàng, rồi mới có khả năng mà tham gia bàn luận cho sâu rộng hơn. Những người không chuyên, kiến thức lõm bõm, mà không chịu khó học hỏi, lại liều mạng cãi bừa theo cảm tính chỉ để thỏa tự ái cá nhân, thì chỉ tung hỏa mù, quậy cho rối tung lên, chứ có ích lợi gì đâu. Tục ngữ có câu: "Biết thì thưa thốt. / Không biết thì dựa cột mà nghe."
Người gởi: Huê Nguyễn (Fairfield)
11-17-2009 - 23:32:34

13. Kiến thức căn bản

K. Tran nói: "Tất nhiên tôi không thể làm một cái job description tỉ mỉ liệt kê ra tất cả công việc của nhà văn, chủ bút, người phê bình,...tôi chỉ gợi ra những công việc chính của họ, để mọi người hiểu một cách đại khái và tiếp tục bàn luận." --- Nhưng "công việc chính" của nhà phê bình thì đâu phải là "quảng cáo sách"!!! Hiểu sai như vậy ngay từ đầu thì còn gì mà "tiếp tục bàn luận", vì ngay từ tiền đề đã thiếu kiến thức căn bản rồi.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-17-2009 - 23:15:45

14. Thái độ văn hóa làng xã

Hoàng (Virginia, USA) trao đổi khá là thiếu lịch sự, vì ông ta không biết tôi bao nhiêu tuổi, mà ông ta đã tự nhiên đóng vai đàn anh, gọi tôi là "cậu". Đúng là thứ văn hóa làng xã. Trong xã hội văn minh, người ta trao đổi với nhau một cách bình đẳng, không phân biệt tuổi tác. Trong lý luận, con người văn minh chỉ trao đổi với đối phương về cái đúng, cái sai, chứ không đem vai vế tuổi tác ra mà giữ thế lấn lướt. Với cái thứ văn hóa làng xã như thế này thì không thể nói chuyện gì hơn là con trâu cái cày vậy.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-17-2009 - 23:13:45

15. Ao Làng

Rõ khổ ! Ta không ra Ta, Tây cũng chả ra Tây... Mới đâu không thấy, chỉ thấy loại người lúc nào cũng khoác cho mình bộ suit ngay cả khi tròi nóng như đổ lửa rồi đi ra đi vào mà nhìn những người mặc chiếc áo dài, áo shirt, ao thun, hay chiếc áo bà ba khăn rằn như một cái gì lố bịch. Buồn! Xin phép cho con đọc lại bài thơ sau của cụ Cao nhà mình nhé: "Nhà trống ba gian, một thầy một cô một chó cái/ Học trò dzăm đứa, nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi"
Người gởi: Van Nguyen (Houston, TX)
11-17-2009 - 22:12:55

16. Xin khâm phục

Khâm phục. Cậu Tôn lời lẽ phi phàm, như ánh thái dương dọi xuống giếng, lấp lánh. Cậu Tôn lỳ lợm, dũng cảm, tả xung hữu đột, cho chính nghĩa của nền cộng hòa văn chương. Mong rằng mai đây, tên tuổi của cậu Tôn lừng danh khắp năm châu bốn bể văn chương. Tài của cậu Tôn làm nên việc lớn. Xin khâm phục.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-17-2009 - 20:29:25

17. Nhầm lẫn tai hại

Trước khi thảo luận về cách hành văn mới, luật thơ mới, có lẽ trước hết phải có một thảo luận ngoài lề để hiểu được những chữ đơn giản như MỚI/CŨ, TỐT/XẤU, ĐẸP/XẤU, HAY/DỞ, và MỚI có luôn luôn đồng nghĩa với HAY, ĐẸP, TỐT không? --- Có người vì thiếu hiểu biết về điều này, nên cứ nhầm lẫn mãi . Thật là tai hại.
Người gởi: Thuc Oanh (USA)
11-17-2009 - 19:12:34

18. Chuyện vui ....

Nhắn TTTD sang bài Hơi Chữ ở NXH blog, đọc câu chuyện vui cười... "Khi người đọc có trình độ". Rồi trở lại đọc những bài đầu của NHQ blog.
Người gởi: K. Tran 
11-17-2009 - 17:42:06

19. Với TTTD

Tất nhiên tôi không thể làm một cái job description tỉ mỉ liệt kê ra tất cả công việc của nhà văn, chủ bút, người phê bình,...tôi chỉ gợi ra những công việc chính của họ, để mọi người hiểu một cách đại khái và tiếp tục bàn luận. Trường hợp săm soi để bắt lỗi thì khác với lối góp ý xây dựng. Nó thể hiện tính cách nhỏ nhặt vụn vặt của tư cách người phát biểu và hạn chế tầm nhìn rất nhiều đó TTTD. Tôi thấy TTTD có vẻ nóng nảy. Hãy tập trung vào bài Chủ. TTTD khen NHQ hay, thì hãy cho biết Hay ở chỗ nào, bạn đồng ý ở điểm nào, từ những tán thành của bạn, bạn sẽ có hành động gì cho cuộc sống của bạn. Ở xứ tự do, đừng áp đặt ý của mình lên người khác nếu không là Big Boss trả lương. TuDinh, Hoang..vv.đưa ra ý kiến, hình thức thuyết phục của họ có sức thu hút người nghe hơn là bạn săm soi moi lỗi lặt vặt. Tôi đang lắng nghe TuDinh, phản biện khá lắm.
Người gởi: K. Tran 
11-17-2009 - 17:33:58

20. Ham vật chất mới, ghét tư tưởng mới!

Đề nghị Van Nguyen (Houston, TX) về vất hết mấy bộ đồ vest, mặc áo dài khăn đóng, nhuộm răng đen, nhai trầu bỏm bẻm, rồi kiếm cuốn băng cũ có bài ả đào "Hồng Hồng Tuyết Tuyết", nằm tắt đèn mà nghe một mình cho khoẻ, chứ mò vào blog này để tranh cãi về văn chương mới làm chi cho mệt. Nhớ vất luôn computer, internet, xe ôtô, đồng hồ, mobile phone luôn cho... nhất quán. Chứ ai lại vừa ham vật chất hiện đại, mà vừa chống đối tư tưởng nghệ thuật hiện đại, thì... kỳ cục quá!
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-17-2009 - 07:12:34

21. Kẻ quảng cáo là "nhà phê bình"?

K. Tran viết: "quy trình "sản xuất" một tác phẩm, theo thứ tự thời gian: 1)Nhà Văn, 2)Chủ bút (người xét duyệt để đăng tải bài văn), 3)Nhà Phê bình (quảng cáo, giới thiệu tác phẩm) và cuối cùng là người đọc (ủng hộ, mua sách)." --- Nói vậy thì "nhà phê bình" chỉ là người đi quảng cáo, giới thiệu tác phẩm??? K. Tran nhầm lẫn khủng khiếp. Những kẻ ăn lương của nhà xuất bản để đi quảng cáo sách thì chẳng dính dự gì đến phê bình cả. Họ chỉ chuyên thổi phồng, nói láo để bán sách. Những kẻ ăn lương để viết bài điểm sách cũng chẳng phải là những nhà phê bình. "Book advertisement", "Book reviews" và "Literary criticism" là 3 việc hoàn toàn khác nhau. --- Đa số người Việt vì thiếu hiểu biết về điều này, nên cứ nhầm lẫn mãi như vậy. Thật là tai hại.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-17-2009 - 06:58:56

22. Literature Appreciation

Nếu ai muốn biết thêm về "literature appreciation" thì hãy type chữ "literature appreciation" vào Google.com, sẽ thấy vô số thông tin về việc dạy và học thưởng thức văn chương từ bậc tiểu học lên đến đại học. Càng học thì càng có trình độ cao hơn là lẽ tất nhiên. Học thêm một khoá thì trình độ được nâng lên một chút. Tôi quen biết với một cặp vợ chồng già da trắng, năm nào họ cũng ghi danh học thêm 1 khóa mới với đề tài mới. Nhờ đó, tuy họ đã khá già, nhưng họ luôn luôn biết thưởng thức văn chương mới lạ của nhân loại.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-17-2009 - 06:48:07

23. Ðịnh nghĩa CÁI MỚI (1)

Có thể nói, không ai không ngưỡng mộ CÁI MỚI. Vậy, cần định nghĩa CÁI MỚI. Trong văn học và nghệ thuật, tập hợp (set) {VIẾT KHÔNG GIỐNG AI} chưa làm nên CÁI MỚI; tập hợp {VIẾT KHÔNG GIỐNG AI, CÓ Ý TƯỞNG MỚI} mới làm nên CÁI MỚI. Nói khác đi, CÁI MỚI phải có hai yếu tính: VIẾT KGA, VÀ CÓ YTM. Ví dụ, xét bài "Lạc thú ẩm thực" của HNT: (1) Viết KGA, Có. (2) Từ lâu, một tác giả có viết, tại một nhà tù Ðức, người ta bắt những người tù lăn một khúc gỗ tròn, từ đầu phòng đến cuối phòng, rồi lăn ngược lại; cứ như thế mãi, ngày nầy đến ngày khác. Công việc rất nhẹ; tuy nhiên, sau một thời gian, những người tù nầy lần lượt tự tử chết. Nếu bắt họ chùi cầu tiêu, hay làm lao động khổ sai, những người tù nầy vẫn sống, vì, họ biết họ làm những việc CÓ Ý NGHĨA, có ích cho người khác. Con người không thể sống mà làm những việc VÔ NGHĨA (lăn khúc gỗ). Bởi vậy, những người tù chọn rời bỏ Trái Ðất nầy.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-16-2009 - 23:54:11

24. Ðịnh nghĩa CÁI MỚI (2)

Người ta gọi ý tưởng của những người cai ngục Ðức, là "nghệ thuật làm hạ phẩm giá con người." Bài "Lạc thú ẩm thực" nói về sự tàn bạo của con người đối với nhau; HNT có nghĩ rằng, ý tưởng của ông "mới hơn" và "tàn bạo" và "vô nhân" hơn ý tưởng của những người cai ngục Ðức, kể trên? Ý tưởng của HNT cũng không mới hơn những gì đã có trong văn học, và lịch sử VN. Nghĩa là, bài viết của HNT có 'làm ra cái mới" không? Tại VN ngày nay, việc bắt lớp người trẻ phải học "những điều mà thầy không muốn dạy và trò không muốn học," cũng là một hình thức của "nghệ thuật làm hạ phẩm giá con người." "Nghệ thuật" nầy tàn bạo và vô nhân hơn "nghệ thuật bắn giết." Bởi, nó sẽ làm thoái hóa và suy yếu cả một dân tộc, dân tộc chúng ta.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-16-2009 - 23:33:40

25. Thuong Thuc Nghe Thuat

Vâng, bạn cứ mà học "Literature Appreciation" cho nhiều vào rồi đi ngâm bài thơ "Em Đi Qua Đòi Tôi" với một chữ "NỮ" thì sẽ thấy nó hay nó đep...Riêng tôi dù có học hay không đuọc học một khoá "Music Appreciation" tôi vẫn thấy cái bản tình ca "Hồng Hồng Tuyết Tuyết Nhớ ngày nào chưa biết cái chi chi" của cụ Duong Khuê duoc nghe văng vẳng bên tai trong một đêm khuya im ắng thì vẫn thật tuyêt vời....Thưởng thức nghệ thuật phải tuỳ cảnh mà cũng tuỳ lúc nhưng tôi không thấy cai chữ "NỮ" nó đep ở bất cứ luc nào trong không gian nào cả Xin lỗi Ngu Yên nhé
Người gởi: Van Nguyen (Houston, TX)
11-16-2009 - 17:53:55

26. Ai cũng đúng

TuDinh (Colorado) không bảo thủ. TuDinh chỉ đưa ra nguyên tắc cơ bản. NHQ phê phán "Văn Hóa Làng" có chỗ đúng, chỗ sai. Hãy xem lại quy trình "sản xuất" một tác phẩm, theo thứ tự thời gian: 1)Nhà Văn, 2)Chủ bút (người xét duyệt để đăng tải bài văn), 3)Nhà Phê bình (quảng cáo, giới thiệu tác phẩm) và cuối cùng là người đọc (ủng hộ, mua sách). Hai bước đầu không làm tốt thì hai bước sau đương nhiên khập khểnh cà nhắc. Nhà văn chưa đủ kỹ năng, vội vã nộp bài. Chủ bút chọn bài theo chủ quan, chủ đề, cả trong nước và ngoài nước đều phạm vào điều này. Nhà phê bình cố ca ngợi. Cuối cùng phản ứng của người đọc là không mua sách nữa, vì bị lầm mấy lần, bèn chạy sang các tác phẩm ngoại ngữ. Số người đọc sách ngoại ngữ tăng. "Văn hoá làng" sớm muộn sẽ tàn lụi teo tóp. NHQ lên tiếng là đúng, có điều NHQ yêu cầu quá cao và không xét đến nguyên nhân. Tu Dinh phản bác là phải lẽ. Xin mọi người cho thêm ý kiến bổ sung.
Người gởi: K. Tran 
11-16-2009 - 17:26:28

27. TTTD

Trình độ thưởng thức văn chương của độc giả VN thì thấp thiệt đó... ' Nói thế tức là đang so sánh VN với ai... ai... đó. TTTD có thể cho 1 con số/ dẫn chứng cụ thể so sánh trình độ thẩm thấu văn chương của dân Việt mình với 1 vài nước khác để chứng minh lời nói của mình kô? Nếu có thì mọi người xin tâm phục khẩu phục ngay. Một điều nữa, trong hơn 300 triệu dân Mỹ hàng năm có bao nhiêu người tham dự khóa hoc Literature Appreciation? Các trường đều lưu con số cả đấy, TTTD tìm hiểu giúp xem. Và lấy gì chứng minh học 1 khóa ngắn hạn này xong thi cảm nhận thơ văn ăn đứt những người kô dự, vì khả năng này còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác như kiến thức nền (văn hóa, xã hội, học vấn...), tính cách, thái độ, một chút bản năng... và một sự thực hành thường xuyên nữa.
Người gởi: ledung 
11-16-2009 - 16:54:56

28. Trình độ thưởng thức văn chương

Trình độ thưởng thức văn chương thơ ca của độc giả VN thì thấp thiệt đó chứ còn nói gì nữa. Ở các nước Âu Mỹ, những người lớn tuổi có thể nâng cấp trình độ thưởng thức bằng cách theo học những khoá "Literature Appreciation" vào mùa hè. Nhưng người VN thì khi rời ghế nhà trường là... chấm hết. Rất ít người tiếp tục tự rèn luyện hay được rèn luyện để nâng cấp về thẩm thức văn chương. Hầu hết chỉ đọc lai rai và không thể nào theo kịp thời đại. Đây là môt thực tế không thể chối cãi.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-16-2009 - 10:31:37

29. Công phá cái gì?

Tu Dinh (Colorado) bảo thủ như vậy mà dpa (london) lại khen là "sáng tạo", "công phá"! Ôm khư khư cái cục bảo thủ thì "sáng tạo" cái gì? Và "công phá" cái gì? Hay là "công phá" cái mới? Quả là khéo vuốt đuôi nhau.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-15-2009 - 01:39:04

30. Colorado

Tu Dinh co nhieu cai nhin rat thu vi. Sang tao. Cong pha. Doc that da
Người gởi: dpa (london)
11-14-2009 - 19:58:35

31. Rất tán đồng quan điểm sâu sắc cuả Tư Dinh-Colorado.

"Nền Cộng hoà Văn chương" cần có tự do trong văn học, không bị theo dõi kiểm duyệt. Sống trong o-ép chỉ̉ để phục vụ tuyên truyền cho Đảng, người viết sẽ mãi ở trong cái vỏ ốc chật hẹp đầy hoài nghi, đố kỵ; họ ắt không thể vươn lên tầm cao và xa, vượt lên trên cả không gian-thời gian cuả thế giới ̣(̣ngoài lối mòn nơi luỹ tre làng với trương tuần,hào mục vănhoá ngày đêm rình rập, khống chế). Chỉ bí mật với Blog, hy vọng ta tìm lại cái Ta với đầy đủ Độclập-Tựdo cho riêng ta... NHQ chỉ gợi mở từ bế tắt hôm nay. Cái hay,không nhất thiết được nhiều người ái mộ; mà tự thân nó toát lên giá trị từ sự sáng tạo,tính độcđáo thuyết phục qua chủ đề về bố cục, diễn tả,ý nghiã... Cái mới cần có thời gian, không gian để được đánh giá và chấp nhận, từ những người có trình độ biết thưởng lãm. Ao làng nên để cho dân làng sử dụng.
Người gởi: Le Thien y (Saigon)
11-14-2009 - 01:39:50

32. SUY NGHĨ GIÙM

Văn nghệ sĩ là những người sáng tác, đi tìm, và mở đường. Nhà phê bình nhìn, đọc, và khám phá, tác phẩm của văn nghệ sĩ. Nói khác đi, khai phá và mở đường cho các trường phái, trên con đường vô hạn tiến đến Chân Thiện Mỹ, là văn nghệ sĩ; không phải nhà phê bình. Văn nghệ sĩ là những con người hoàn toàn tự do, độc lập, và mỗi văn nghệ sĩ là một thế giới RẤT RIÊNG. Ðọc bài "Từ giã . . ." và "Tiến tới . . .," người đọc có cảm tưởng, tác giả phảng phất có khuynh hướng SUY NGHĨ GIÙM, thích "lãnh đạo văn nghệ," như kiểu ở Miền Bắc VN, những năm trước 1975; đó là một việc hoàn toàn xa lạ, ở Âu Mỹ. Giống như, ở trường học Âu Mỹ, gỏ đầu học trò ("gỏ đầu trẻ"), là một việc hoàn toàn xa lạ. NHQ có quyền tự do phát biểu; tuy nhiên, người ta thấy, NHQ dùng những hạng từ "không nhẹ," để nói về những lớp người đi trước, và hôm nay, đã đổ biết bao mồ hôi và trí tuệ, để làm nên VĂN HỌC VN.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-13-2009 - 22:34:33

33. Mới - Cũ

Dù bài đăng lại, nhưng chưa đọc qua bao giờ thì xem như bài mới, không nên câu nệ "Mới hoặc Cũ". Duy có điều những hô hào đưa ra đã cũ mà chưa nhúc nhích được ai. Kẻ phản bác chẳng muốn làm theo. Trông mong vào người tán thành, thì họ không đủ khả năng thực hiện. Rồi mọi việc "Vũ Như Cẩn" mà thôi (Vẫn như cũ)
Người gởi: K. Tran 
11-13-2009 - 19:07:37

34. "chuyên nghiệp" vs "nghề nghiệp"

Tôi hiểu rằng Nguyễn Hưng Quốc dùng từ "chuyên nghiệp" không với ý nghĩa liên quan đến nghề nghiệp mà với nghĩa "Professional: Having or demonstrating a high degree of knowledge or skill". Khi người ta nói: "This work is of professional standards" có nghĩa là tác phẩm này được viết rất điêu luyện, không có những lỗi kỹ thuật của người viết không chuyên. Tác giả "chuyên nghiệp" là người có kỹ năng rất cao, chứ không cần phải là người hành nghề viết. Ngược lại, nhiều người hành nghề viết thì vẫn vấp nhiều lỗi tầm thường.
Người gởi: Nick Georges (New York)
11-13-2009 - 06:21:28

35. Văn Chuơng Cộng Hoà

Văn Chuơng Cộng Hoà có đồng nghĩa với sự đón nhận cái mới như pha?i đón nhận cái mới trong bài thơ "Em đi qua đời tôi" cua Ngu Yên không? Bảo rằng vì rào cản của Văn Hoá Làng mà người đọc sẽ không cảm nhận được cái hay cái đẹp của bài thơ trên thì tôi e rằng ông đánh giá thấp cái trình độ thưởng thức văn chương thơ ca của độc giả lắm đấy thưa ông.
Người gởi: Van Nguyen (Houston, TX)
11-12-2009 - 23:38:49

36. Bài đăng lại!!!

Bác Quốc chơi ác quá! Bác lấy bài viết từ năm 2000 trên Tiền Vệ, xẻ làm hai bài blogs mà không thòng cho 1 câu "Đã đăng trên Tiền Vệ", khiến tụi tui nhặng cả lên. Lần sau, xin bác xi nhan giùm cho 1 câu. Vậy đã 9 năm từ ngày bác Quốc kêu gọi, đã có ai "đứng lên đáp lời sông núi" của bác chưa? Cám ơn bác Trần TB cho cái link. Cám ơn bác Trần Nguyên Han chỉ cho cái sai.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-12-2009 - 22:29:28

37. Ngộ nhận buồn cười

Nếu nói "văn chương chuyên nghiệp" mới là "văn chương cộng hoà" thì "bóng đá chuyên nghiệp" cũng là "bóng đá cộng hòa". Thực ra, đó chỉ mới nói đến nghề. Hiểu vậy quá đơn giản. Thực ra văn chương chỉ có hay và dở, chỉ có cũ và mới, chỉ có văn hay không văn... Vì vậy không nên phủ nhận văn chương Việt là văn nghiệp dư. Văn chương Việt có nhiều tác phẩm hay, và nó vượt biên giới. Vì khi nhà văn sáng tạo tác phẩm hay tức là nó đạt tính nhân loại rồi. Một nhà phê bình kiểu này thì rất khập khễnh chân cụt chân què, với lối nhìn cực đoan và ra vẻ bề trên. Tất cả những thứ lý luận của ông NHQ bị hạn chế bởi chính ông ta. Và cũng chả chuyên nghiệp gì. Nói thế xúc phạm đến rất nhiều tác giả có tác phẩm hay trong nước, ngoài nước, và các nước. Văn chương luôn mang tính độc lập của từng tác giả, chả có nền cộng hoà nào thay được cá tính, tài năng tác giả. Tôi muốn nói rằng, cái gợi ý của ông NHQ đây thật ngộ nhận và buồn cười .
Người gởi: Vũ Văn (Viẹt Nam)
11-12-2009 - 17:35:47

38.

Tôi không đồng ý với câu này: "một cái riêng độc đáo có giá trị bằng triệu cái "điển hình" chung chung và sơ lược". Hàng triệu cái điển hình trong văn chương chỉ là đồ bỏ, làm sao "bằng" một cái độc đáo được! Hoan nghênh rất nhiều ý còn lại!
Người gởi: Trần Văn Dâu (California, USA)
11-12-2009 - 17:07:23

39. Hay tuyệt

Hoan hô và hoàn toàn ủng hộ bài viết này của tác giả.
Người gởi: Trương Thái Du 
11-12-2009 - 13:23:56

40. Qua hay

Doc bai nay toi thay thay tuyet voi ko the che vao dau duoc
Người gởi: hoang hung (Korea)
11-12-2009 - 12:54:48

41. Cộng hoà văn chương...

Điều đáng buồn nhất mà ai cũng có thể nhận thấy mà không ai muốn hoặc tìm cách thay đổi là văn chương Việt hiện tại đã và đang bị chính trị hoá gần như toàn bộ. Ngay như bài viết của anh, anh có dám nói là phi chính trị? Cốt lõi của vấn đề là chúng ta đang ở trong một thời cuộc nhiễu nhương, các giá trị nhân bản nhất của văn chương đều bị/ được lợi dụng một cách chủ ý. Và chúng góp phần tàn phá các giá trị thẩm mĩ cơ bản. Buồn!
Người gởi: Rafael (Vietnam)
11-12-2009 - 12:46:36

42. Cộng Hòa là Tự Do

Có lẻ anh Hoàng (Virginia, USA) đã hiểu sai ý của ông Nguyễn Hưng Quốc rồi. Tôi đâu có thấy ý nào nói Toàn cầu hóa Văn Chương đâu. Theo tôi là ông Hưng muốn người viết văn hãy mở tầm mắt nhìn ra khỏi những phạm vi cục bộ mà người mình hay ví von là " Ếch nhìn đáy giếng" để học cái hay của thiên hạ, sau đó lấy trí tuệ của mình mà sáng tạo ra cái mới, chứ đừng đi theo kiểu sáo mòn hoặc theo một đường lối nào đó để trở thành bồi bút. Một trong những ví dụ cụ thể đó là Văn học XHCN đã biến những nhà văn thành những công cụ phục vụ cho chế độ, chính vì thế mà những nhân tài Văn Chương của VN đã bị vùi lấp đâu mất không còn dịp góp mặt với trào lưu Văn học Thế Giới. Người ta bị cướp mất Tự Do và sống trong đói nghèo thì còn lấy gì mà sáng tạo Văn Học được nữa.
Người gởi: Tran nguyen Han (Bankstown)
11-12-2009 - 10:43:30

43. Ai mà ép được ai!

Tức cười quá. Qdanh (usa) nói: "đừng ép tôi thưởng thức cái MỚI", thì Hoàng (Virginia, USA) cũng nói: "không thể bắt ép tôi phải chấp nhận những tư tưởng mới là đẹp, là hay ngay lập tức được". Nhưng văn chương thì làm gì có ép với uổng. Ai đọc được cái gì thì đọc. Không thích đọc thì thôi, chứ sao lại cứ nghĩ người ta "ép" mình theo cái mới. Ai muốn làm cái mới hay theo cái mới thì kệ họ chứ. Ai muốn đọc cái cũ thì tìm cái cũ mà đọc cho sướng. Chứ rên rỉ cái nỗi gì.
Người gởi: TTTD (Liverpool)
11-12-2009 - 07:02:49

44. Cong hoa van hoc

Khai niem cong hoa van hoc rat hay. No moi me va co tinh than dan chu, tranh duoc nhung quan niem va quan he cu ky tu truoc den nay. Toi ao uoc khai niem ay cang ngay cang tro nen pho bien. Tran trong.
Người gởi: Dr Thai Hoa Nghiem (Australia)
11-12-2009 - 05:12:13

45. Văn bản khả độc + văn bản khả tác

One suggestion is that "văn bản khả độc (lisible / readerly)" and "văn bản khả tác (scriptible / writerly)" should go hand-in-hand to bridge the transitional gap from legacy to creative.
Người gởi: Nguoi Da Vang (New Jersey, USA)
11-12-2009 - 02:41:31

46. Nghệ sĩ đích thực = một người tự do

Nghệ sĩ đích thực, là những người tự do hoàn toàn. Không có "thầy," vứt bỏ trường phái, chủ nghĩa xuống dòng sông, người nghệ sĩ đích thực chọn tự do trong khi sáng tác. Theo một nhóm, một trường phái, một chủ nghĩa, ấy là người nghệ sĩ tự nhốt mình trong một cái hàng rào. Trong đầu của các nghệ sĩ đích thực, không có ý niệm "văn học làng," hay "văn học nền cộng hòa," hay "văn học hành tinh." Viết, là viết, thế thôi. Im lặng, và cặm cụi sáng tác, đó là phong thái của các nghệ sĩ đích thực, chọn độc lập, và tự do, trong sáng tác. Như Goethe nói, "ARTISTE, CRÉE ET NE PARLE PAS." (HỠI NGHỆ SĨ, HÃY SÁNG TẠO VÀ ÐỪNG NÓI.") Họ đón nhận, và chấp nhận, quyền tự do phát biểu về tác phẩm của họ, từ dân gian, là người đọc. Và, không nói, và, lại cặm cụi sáng tác . . . Bởi, họ là những nghệ sĩ đích thực; họ viết, là viết cho NGƯỜI ÐỌC, không trường phái không chủ nghĩa; không đứng trong một "LÀNG" hay một "NỀN" nào cả. Họ là họ.
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-12-2009 - 02:36:25

47. Sáng tạo có trước; trường phái có sau

Nhà phê bình có vai trò theo dõi các tác phẩm văn học, hay nghệ thuật, khảo sát, nghiên cứu, để tìm ra các đặc tính của một tác phẩm. Dựa vào các đặc tính của tác phẩm, nhà phê bình dùng một tên gọi, để người đọc có một cái nhìn tổng quát về tác phẩm, chẳng hạn: hiện sinh, siêu thực, ấn tượng, biểu hiện trừu tượng . . . Như vậy, sáng tạo có trước; tên gọi, hay trường phái, có sau. Một ví dụ trong nghệ thuật: Khi Jackson Pollock (1912-1956) vẽ bức tranh Number 1, 1949, và những bức tranh tiếp theo, ông không nghĩ gì khác hơn là, muốn thể hiện hội họa theo suy nghĩ tự do của ông. Sau đó, các nhà phê bình gọi ông là "kẻ nổi loạn," và dùng tên gọi Abstract Expressionism để chỉ hội họa của ông. Nhà phê bình không đóng vai "Người Thầy," để "hướng dẫn" các nghệ sĩ (nghệ sĩ đích thực). đại ý, "Hỡi tất cả các nghệ sĩ, phái đẹp và phái không đẹp, hãy đi về hướng nầy; không được đi về hướng kia . . . "
Người gởi: Tu Dinh (Colorado)
11-12-2009 - 02:20:01

48. Độc giả, độc thiệt.

Cám ơn ông đã giải thích rõ hơn về cụm từ "văn chương cộng hoà". Đối với giới cầm bút ở hải ngoại, không ai cấm họ viết về bất cứ điều gì, bằng bất cứ thể loại gì; quyền sáng tác là quyền tối ưu của họ. Ông nói đúng về ý thức và tay nghề. Riêng về tư cách độc giả, như cá nhân tôi, ông không thể bắt ép tôi phải chấp nhận những tư tưởng mới là đẹp, là hay ngay lập tức được. Ví dụ: Nếu ông bắt tôi đọc một truyện tình về đồng tình luyến ái, làm sao tôi có thể cảm nhận nó đẹp như lúc tôi đọc Love Story? Vì miếng ăn, người ta có thể toàn cầu hóa kinh tế. Nhưng với văn học, với những hàng rào ý thức của tôn giáo, chính trị, văn hóa..., việc toàn cầu hóa khó thể xảy ra, ngoại trừ khi con người cùng dùng một tiếng nói, chừ viết.
Người gởi: Hoàng (Virginia, USA)
11-11-2009 - 17:37:09

49.

Di ra khoi lang, nguoi ta moi thay duoc co nhieu ve dep khac nhau hon cai khong khi trong lang cua minh. Cung nhu vay, khong the tu nhien nguoi viet co the buoc ra khoi cai sao mon van chuong neu khong doc cac tac pham cua nguoi khac, cua nuoc khac de tim ra cai dep cua cac nen van chuong khac. Khong chi rieng ve van chuong ma ngay ca cac hoat dong nghe thuat khac, toi lay thi du, mot nguoi khong xem movie cua My, lam sao thay duoc cai dep, cac tinh te trong cac bo phim cua My, ho de y den ca cac chi tiet nho thi du nhu canh o Virginia ma mang bang so California la hong, ngay ca cac nhan vat phu lam boi canh trong phim, thi di nhien doi voi nhung nguoi nay thi ho cam thay cac phim Han quoc, Trung Quoc duoc long tieng de cam thu hon. Nguoi viet truoc khi co oc sang tao, viet bang cai bua, dap vo nhung sao mon trong van chuong, truoc tien ho phai doc rat nhieu de xay dung cho chinh ho mot tham my quan co ban trong van hoc.
Người gởi: thuy 
11-11-2009 - 17:01:53

 
Gởi ý kiến của bạn đến cho chúng tôi

Gởi ý kiến của bạn về bản tin này để chúng tôi đăng trên trang web. Lưu ý: Chúng tôi sẽ không đăng địa chỉ e-mail của bạn












 
Khi dùng mẫu này, bạn đồng ý với những qui định như sau: Tất cả những ý kiến sẽ phải được duyệt xét lại.  VOA có thể biên tập ý kiến của bạn trước khi đăng. Không phải tất cả các email gởi tới đều được đăng.  VOA có quyền sử dụng các ý kiến của bạn trong bất cứ chương trình phát thanh hay phát hình nào của VOA. Xin quí vị giới hạn ý kiến trong vòng 200 từ Terms & Conditions.
E-mail This Article Gửi cho bạn
Print This Article Bản để in
Comment on This Article Ý kiến của bạn
  Tin liên hệ
Từ giã văn hóa làng
Tiếng Việt: Bụng
Nghĩ về viết lách: Viết là tự hủy diệt
Ăn với bạn Tây, thật ngại
Nguyễn Hưng Quốc blog
 
  Tin hàng đầu